Hắn còn cần tu luyện một bộ công pháp thuộc về Tông Sư, mới có thể bộc phát toàn bộ thực lực của Tông Sư ra.
Tông môn hẳn là có công pháp như vậy nhỉ?
Hắn chuẩn bị hỏi sư thúc một chút.
Nhưng...
Hắn nhìn thoáng qua bộ dáng chật vật của sư thúc, đành phải hỏi sau.
Lúc này, bên ngoài trời hẳn đã tối.
Không biết Long nhi có bắt đầu độ kiếp hay không.
Hắn rất muốn đi ra ngoài, nhưng hắn có thể cảm giác rõ ràng bên ngoài động phủ đứng rất nhiều người.
Nếu bây giờ hắn ra ngoài...
Hắn lại nhìn thoáng qua sư thúc, chỉ đành đi qua nhẹ nhàng gọi:
- Sư thúc, sư thúc... Ngươi thức dậy...
Sư thúc quả nhiên đã đột phá, nếu không sẽ không thể nào chịu đựng được cỗ năng lượng khủng bố vừa rồi của hắn, nhưng sư thúc sao luôn thích ngất đi vậy?
Khoảng nửa nén hương sau.
Lệnh Hồ Thanh Trúc rốt cuộc cũng từ từ mở hai mắt, ánh mắt phức tạp khiếp đảm nhìn hắn...
Bên ngoài động phủ.
Các phong chủ và các trưởng lão đều có chút lo lắng.
- Tại sao vẫn chưa đi ra? Lệnh Hồ Phong Chủ không phải xảy ra vấn đề gì chứ?
- Tông chủ, Ngài có muốn đi vào xem không?
Tử Hà tiên tử bình tĩnh nhìn biển mây xa xa, nói:
- Chờ một chút.
Mọi người lại đợi thêm một hồi, đang thương lượng chuẩn bị đi tới cửa động phủ gọi, đột nhiên cửa động ầm một tiếng, chậm rãi mở ra.
- Nhìn kìa! Ra rồi.
Mọi người lập tức nhìn qua.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc thanh y, vẻ mặt lạnh như băng từ trong động phủ đi ra, thân ảnh yểu điệu cao gầy kia, rõ ràng có thêm vài phần khí chất không giống khi xưa.
- Lệnh Hồ phong chủ, chúc mừng! Xin chúc mừng.
- Lệnh Hồ sư điệt, chúc mừng ngươi đột phá cảnh giới Tông Sư, tăng thêm một phần vinh quang cho Lăng Tiêu tông ta.
Các phong chủ và các trưởng lão xông tới, chắp tay chúc mừng.
Tử Hà tiên tử nhìn thoáng qua, cũng mỉm cười, đi tới.
Lệnh Hồ Thanh Trúc thản nhiên đáp lễ, nói:
- Sư tỷ, ta muốn đi gặp sư thúc tổ.
Tử Hà tiên tử gật gật đầu, nói:
- Đi thôi.
Mọi người lập tức vây quanh hai người, rời khỏi động phủ.
Khi đi đoạn xa, Tử Hà tiên tử lại quay đầu lại nhìn thoáng qua động phủ, hào quang trong mắt chợt lóe.
- Thanh Trúc, thân thể ngươi hình như không được khoẻ.
- Ta không sao.
- Lúc mới đột phá. Có đau đớn không?
- Không...
- Nhưng sao ta nghe thấy âm thanh... Nói thử xem, rốt cuộc là cảm giác gì, có thể khiến ngươi...
Tử Hà tiên tử thấp giọng hỏi, Lệnh Hồ Thanh Trúc mặt không chút thay đổi, không có trả lời, lỗ tai bị mái tóc che lấp lại hơi nóng lên.
Đợi mọi người rời khỏi Kiếm Phong, Lạc Thanh Chu vội vàng đi ra khỏi động phủ, sau đó từ sau núi nhanh chóng xuống núi.
Lúc này, trời đã tối rồi.
Sông Vân Vụ ở xa xa cực kỳ yên tĩnh, không nhìn thấy bất kỳ hiện tượng bất thường nào.
Nhưng hắn biết, Nguyệt tỷ tỷ đã thiết lập trận pháp ở nơi đó từ lâu.
Trong lòng hắn lo lắng, một bên tăng nhanh tốc độ xuống núi, một bên nhịn không được lấy bảo điệp đưa tin ra, gửi cho Nguyệt tỷ tỷ một tin nhắn:
【 Nguyệt tỷ tỷ, Long nhi thế nào rồi? Nàng có chuẩn bị độ kiếp chưa? 】
Đinh.
Một gợi ý xuất hiện: 【 Xin lỗi, tin nhắn ngươi không được gửi, ngươi đã bị đối phương đưa vào danh sách đen. Ba ngày sau, nếu ngươi chưa tăng tiến độ hảo hữu với đối phương, tên của đối phương và lịch sử trò chuyện với đối phương, sẽ bị xóa hoàn toàn 】
Lạc Thanh Chu: - ...
Hắn quên mất, Nguyệt tỷ tỷ đã đưa hắn vào danh sách đen...
Rất nhanh hắn đã xuống núi, thân ảnh chợt lóe, lướt tới sông Vân Vụ cách đó không xa.
Với tu vi Tông Sư hiện giờ của hắn, chút khoảng cách này chỉ cần trong nháy mắt là có thể tới rồi.
Đang lúc hắn lướt tới bờ sông, trong bụi rậm bên cạnh đột nhiên phát ra một tiếng gầm lên, lập tức, một nắm đấm lóe ra quyền mang nặng nề đánh vào phía hắn.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật một chút, vẫn chưa dừng lại, “ầm” một tiếng biến mất tại chỗ.
Mà lúc này, âm thanh trong bụi rậm truyền ra:
- Yêu nghiệt nơi nào... Hả? Người đâu?
Tần Xuyên đánh ra một quyền, liền nhảy ra từ trong bụi rậm, lời nói trong miệng còn chưa dứt, đã không thấy bóng dáng đối phương, tốc độ nhanh làm cho hắn cảm thấy mình vừa rồi giống như bị hoa mắt.
- Thật nhanh...
Trong lòng hắn rùng mình, sắc mặt khẽ biến, ánh mắt nhìn về phía sông Vân Vụ phía trước.
Sương mù trên mặt sông mông lung, thân ảnh kia sớm đã biến mất vô tung vô ảnh.
- Là cao thủ của Lăng Tiêu Tông? Đại Võ Sư?
Hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, trong lòng âm thầm nói: Bây giờ ta đã không có cách nào tiến vào Long Hổ học viện, Lăng Tiêu Tông nhiều cao thủ như vậy, ta lại ở chỗ này, không bằng đi trên núi bái sư tu luyện? Sở huynh cũng ở đó, ta có thể nghe hắn dạy dỗ...
Hắn đột nhiên lại thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía kinh thành xa xa.