Trong nước phía dưới nàng, còn kéo theo một cái đuôi rắn màu xanh dài dài.
Trên đuôi rắn, lân giáp đã bị nghiền nát, máu thịt be bét.
- Công tử, Long nhi đau quá...
Nhìn thấy Lạc Thanh Chu trên thuyền nhỏ, trong mắt nàng liền nổi lên nước mắt trong suốt, bộ dáng đáng thương.
Nhưng yêu khí trên người nàng phát ra, lại vô cùng cường đại.
Lạc Thanh Chu lập tức cổ vũ nói:
- Long nhi, đừng sợ, kiên trì! Ngươi chắc chắn sẽ thành công! Ta ở chỗ này cùng ngươi, nếu có nguy hiểm, ta nhất định sẽ đi giúp ngươi.
Long nhi nâng cánh tay ngọc dính đầy máu tươi lên, dùng hai nắm đấm nhỏ lau mắt, nức nở khóc nói:
- Công tử, đều trách ngươi, nếu ngươi ân ái với Long nhi trước, đem Lôi Linh khí cho Long nhi, Long nhi cũng sẽ không đau như vậy, hu hu...
Lạc Thanh Chu cứng đờ, chỉ đành nói:
- Long nhi, Nguyệt tỷ tỷ vừa rồi cũng nói, chỉ dựa vào chính mình vượt qua lôi kiếp, thân thể yêu thú của ngươi mới có thể càng mạnh thêm.
- Mới không phải đâu.
Long nhi lập tức phản bác nói:
- Lôi Linh khí của công tử nếu cho Long nhi sớm, để Long nhi luyện thể một chút, thân thể yêu thú của Long nhi sẽ càng thêm cường đại, nói như vậy, đêm nay độ lôi kiếp cũng sẽ thoải mái hơn một chút, có lẽ căn bản cũng không cần công tử hỗ trợ.
Lạc Thanh Chu nghe vậy hơi giật mình, do dự một chút, muốn nói lại thôi.
Hắn theo bản năng nhìn về phía bên cạnh.
Ai ngờ, thân ảnh xanh nhạt cũng đang lạnh lùng nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu đành phải nói:
- Long nhi, chuyện đã đến nước này, có muốn những thứ này cũng không kịp rồi, ngươi...
Long nhi lập tức nói:
- Kịp! Công tử, kịp! Chỉ cần công tử nhanh lên, Long nhi vẫn kịp hấp thu một ít.
Lạc Thanh Chu: - ...
Loại chuyện này, làm sao có thể nhanh lên được đây.
Ầm!
Đúng lúc này, trên bầu trời đêm, trong vòng xoáy màu đen khổng lồ kia, đột nhiên sáng lên một lôi điện thật lớn.
Sắc mặt Lạc Thanh Chu biến đổi, lập tức nói:
- Long nhi, cẩn thận! Sấm sét đang đến.
Long nhi ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời đêm, trong đôi mắt màu vàng phản chiếu lôi điện lóe lên, trong mắt lộ ra vẻ quyết tâm, nói:
- Công tử, Long nhi sắp đi lên rồi! Tỷ tỷ nói rất đúng, chỉ có dựa vào chính mình độ kiếp, mới có thể trở nên mạnh thêm! Công tử không cần giúp Long nhi, Long nhi nhất định có thể chống đỡ.
Nói xong, cái đuôi của nàng vung lên, tóc dài bay lên, vọt thẳng lên trời.
Ầm!
Trong mây đen, vòng xoáy màu đen kia đột nhiên biến thành vòng xoáy lôi điện.
Vô số lôi điện nhảy nhót xoay tròn ở bên trong.
Long nhi không chút do dự, trực tiếp vọt vào trong biển lôi điện.
Oanh! Ầm ầm! Ầm ầm!
Trên bầu trời, sấm sét ầm ầm, đinh tai nhức óc.
Từng lôi điện thô to, giống như con trăn khổng lồ gào thét, nhào về phía nàng.
Máu tươi như mưa, rơi xuống.
Thân ảnh kia khi thì biến thành một bóng đen thật lớn, khi thì biến thành một bóng người, ở trong biển lôi điện, như ẩn như hiện, khổ sở giãy dụa.
Lạc Thanh Chu nắm chặt nắm tay, trong mắt sáng lên hai đạo hồ quang, hận không thể trực tiếp xông lên, một quyền đánh nát vòng xoáy lôi điện khổng lồ kia.
Mà ở trong cơ thể hắn, Lôi Linh chi căn giống như cũng cảm nhận được tâm tình của hắn, lôi điện màu tím và lôi điện màu đỏ lóe lên không ngừng.
Trong đó còn có một tia sáng màu đen cũng đang nhảy lên.
Đang lúc toàn thân hắn căng thẳng, sắp không nhịn được xông lên, bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh lạnh như băng của Nguyệt tỷ tỷ:
- Đợi lát nữa hẵng đi lên, dùng thần hồn là được, nhớ đừng mang theo những thứ trên người, nếu không sẽ bị phá hủy.
Lạc Thanh Chu tỉnh táo lại, thu hồi ánh mắt, kiềm chế xúc động trong lòng, quay đầu nhìn nàng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, khi nào ta có thể đi lên?
Thân ảnh xanh nhạt nhìn bầu trời đêm, an tĩnh một lát, nói:
- Chờ vòng xoáy lôi điện kia biến mất.
Lạc Thanh Chu lo lắng nói:
- Nếu Long nhi không chịu nổi thì sao? Nàng vốn đã bị thương, vòng xoáy lôi điện kia có uy lực rất lớn, cho dù là ta, nhìn vào cũng thấy khiếp sợ, chỉ sợ Long nhi không chịu nổi quá lâu.
Thân ảnh xanh nhạt thu hồi ánh mắt, nhìn về phía hắn, mặt không gợn sóng nói:
- Nếu như nàng ngay cả những thứ này cũng không chịu nổi, như vậy, chứng tỏ nàng không xứng độ lôi kiếp lần này.
Dừng một chút, nàng lại nói:
- Yên tâm đi, trên người nàng còn có lân giáp có thể giúp nàng chống cự.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu một lần nữa nhìn về phía bóng dáng trên bầu trời.
Oanh!
Lại một đợt lôi điện thô to sáng lên.
Lạc Thanh Chu đột nhiên nhìn thấy đuôi Long nhi, trong lòng nhất thời trầm xuống.
Trên đuôi Long nhi đã đầy vết nứt, huyết nhục phía trên cơ hồ đã bị thiêu cháy, mà lôi điện kia lại còn theo vết thương chui vào.
Trong tiếng sấm đinh tai nhức óc, Lạc Thanh Chu tựa hồ nghe được tiếng kêu thống khổ của Long Nhi.