Trong vườn hoa, bao phủ trong tuyết đọng.
Một thân ảnh đơn bạc mặc thanh y, đang luyện kiếm trong góc, chỉ thấy kiếm ảnh trùng trùng điệp điệp, nàng như ẩn như hiện ở trong kiếm ảnh.
Mặc dù lấy thị lực Tông Sư của Lạc Thanh Chu, có đôi khi cũng không nhìn thấy kiếm chiêu chân chính của nàng ở nơi nào.
Thanh kiếm nhanh quá.
Lạc Thanh Chu đứng dưới tàng cây lớn, nín thở ngưng thần nhìn.
Kiếm pháp của Thiền Thiền tựa hồ đã tiến bộ không ít so với trước kia, vô luận là tốc độ hay là lực sát thương, cùng với mức độ phức tạp của kiếm chiêu, đều không thể so sánh với ngày xưa.
Hơn nữa, hiện giờ nàng hình như còn có nội lực và kiếm ý.
Lạc Thanh Chu nghiêm túc nhìn hồi lâu, kiếm ảnh khắp vườn ‘rắc’ một tiếng đột nhiên khép lại thành một, thân ảnh lơ lửng lúc ẩn lúc hiện, giờ đây đã đứng yên dưới gốc đại thụ.
Hạ Thiền cầm kiếm, ánh mắt nhìn về phía hắn.
Lạc Thanh Chu khen ngợi:
- Thiền Thiền, lợi hại nha.
Bang!
Hạ Thiền tra kiếm vào vỏ, đi về phía hắn, mang theo một cỗ kiếm khí lạnh như băng còn chưa kịp tản đi.
Nàng hơi thở dốc, trên gương mặt thanh lệ mang theo hai vệt ửng đỏ, dừng lại trước mặt hắn, con ngươi đen kịt mà trong suốt, yên lặng nhìn hắn, giống như đang nói: Có thể mang Thiền Thiền cùng đi không?
Trong lòng Lạc Thanh Chu nhất thời dâng lên một cảm xúc thương tiếc, không khỏi vươn cánh tay, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực.
Hai người ôm nhau, đều không nói gì.
Hoa viên đêm tối, yên tĩnh không tiếng động, chỉ có thiếu nữ vừa rồi vất vả luyện kiếm nhẹ nhàng thở dốc, cùng tiếng tim đập của nàng.
- Đương nhiên.
Không biết qua bao lâu, Lạc Thanh Chu nhẹ giọng nói:
- Đương nhiên phải mang theo Thiền Thiền rồi, cùng nhau sống, cùng nhau... Chết.
Rạng sáng.
Gió sông vào ban đêm, cực kỳ lạnh lẽo.
Đèn lồng treo trên hành lang, ánh đèn yếu ớt, dưới sự quấy nhiễu của gió lạnh mà lắc lư.
Tuyết đọng trên núi vẫn chưa tan chảy.
Tuy nhiên, trên bầu trời đêm, vẫn còn một số bông tuyết rơi xuống.
Đêm nay, người Tần gia đều thức trắng đêm.
Lạc Thanh Chu đi thỉnh an nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân, rồi cùng Tần nhị tiểu thư trở về tiểu viện nhà mình.
Hai phu thê sau khi lên giường chơi mấy ván cờ, rồi mới rửa mặt lên giường.
Hai người ôm nhau, ở trong chăn thấp giọng nói chuyện.
Trò chuyện về lần đầu tiên hai người gặp mặt, trò chuyện về chuyện xấu hổ lúc trước giữa em vợ và tỷ phu, lại trò chuyện về khoảng thời gian cả gia đình ở Mạc thành.
Đương nhiên, còn nói chuyện về Tần đại tiểu thư.
Đối với chuyện ngày mai, hai người đều không nói một chữ.
Tần nhị tiểu thư đêm nay hình như không hề buồn ngủ chút nào, vẫn tán gẫu đến canh bốn, thần thái sáng láng như trước.
- Thanh Chu ca ca, chàng muốn ngủ một lát không?
- Không cần, tinh thần của ta rất tốt.
Tần nhị tiểu thư áp sát hắn, hai má vùi ở cổ hắn, ôn nhu nói:
- Vi Mặc tin, mọi chuyện đều sẽ ổn.
- Ừm, mọi chuyện đền sẽ ổn thôi.
Lạc Thanh Chu vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, thần sắc ôn nhu, lẩm bẩm nói.
Hai người ôm chặt, cũng không nói gì nữa.
Đến canh năm.
Lạc Thanh Chu ôn nhu mở miệng nói:
- Vi Mặc, nàng ngủ đi, ta phải dậy rồi.
Thiếu nữ trong ngực khẽ run lên một chút, ôm chặt hắn, một lát sau, mới chậm rãi buông ra, nhẹ giọng nói:
- Ừm.
Lạc Thanh Chu cúi đầu hôn lên trán nàng, không lưu luyến nữa, lập tức rời giường.
Khi hắn mặc quần áo xong, chuẩn bị đi ra khỏi phòng, thiếu nữ trên giường ngồi dậy, hai tròng mắt rưng rưng, si ngốc nhìn hắn nói:
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc chờ chàng.
Dừng một chút, lại nói:
- Tiểu Điệp, Thu nhi, còn có Bách Linh, còn có tỷ tỷ, đều ở nhà chờ chàng.
Lạc Thanh Chu dừng bước, không nói gì nữa, mở cửa phòng, đi ra ngoài.
Thu nhi không biết từ khi nào đã đứng ở cửa chờ hắn, thấy hắn đi ra, lập tức lại gần ngồi xổm xuống, cúi đầu, ôn nhu giúp hắn mang giày.
- Cô gia, trở về sớm một chút, nô tỳ còn muốn cùng Tiểu Điệp, còn có Châu nhi cùng nhau hầu hạ ngài.
Thu nhi đứng lên, trên mặt lộ ra ý cười ôn nhu.
Lạc Thanh Chu giật mình, đưa tay vuốt ve khuôn mặt mềm mại của nàng một chút, nhẹ giọng nói:
- Chăm sóc tốt cho Nhị tiểu thư.
Thu Nhi gật gật đầu, nói:
- Nô tỳ sẽ làm.
Lạc Thanh Chu không nói gì nữa, ra cửa.
Vụt!
Trong đình viện, Châu Nhi ném phi đao ra, vừa rồi đâm vào tấm bia ở góc tường.
Lạc Thanh Chu đi xuống hành lang, dừng lại bên cạnh nàng.
Châu Nhi nhìn hắn một cái, khẩn trương cúi đầu, trong miệng run giọng nói:
- Cô, cô gia.