Hắn đi xuống từ trên tường thành, tia sáng trong mắt loé lên, nhìn hai người một cái, ánh mắt dừng ở phía sau Lạc Thanh Chu, lập tức không hề báo trước, “ầm” một tiếng rút ra bảo kiếm bên hông, mũi kiếm sắc bén trong nháy mắt đâm vào cổ họng thiếu nữ phía sau hắn.
Hạ Thiền đứng ở nơi đó, trong tay cầm bảo kiếm, không nhúc nhích.
Thẳng đến khi mũi kiếm lạnh lẽo chỉ còn cách cổ họng nàng một chút xíu, nàng vẫn như tượng gỗ, không nhúc nhích, thậm chí ngay cả lông mi cũng không chớp lấy một lần.
Uất Trì Lăng híp mắt, lại nhìn nàng thật sâu, thu hồi kiếm trong tay, trầm giọng nói:
- Tuy bệ hạ có lệnh, cho các ngươi đi vào, nhưng trách nhiệm của bổn tướng là bảo hộ hoàng cung. Mỗi một võ giả, trước khi đi vào, đều phải điều tra rõ tu vi. Lạc công tử, ngươi là võ giả sao?
Ánh mắt sắc bén của hắn nhìn về phía thiếu niên trước mặt.
Lạc Thanh Chu cười, nói:
- Tại hạ chỉ là một người đọc sách, tướng quân nếu muốn kiểm tra, cứ việc kiểm tra là được.
Uất Trì Lăng nâng tay kia lên, trong lòng bàn tay cầm một tấm gương đồng, nói:
- Đã kiểm tra xong, chẳng qua, bổn tướng chỉ muốn chính miệng hỏi công tử một chút. Công tử là người đọc sách nổi danh khắp thiên hạ, đương nhiên sẽ không nói dối.
Nói xong, hắn lại nhìn về phía thiếu nữ phía sau hắn, nói:
- Cô nương đúng là võ giả, chỉ là, bổn tướng không nhìn ra tu vi. Nếu cô nương thấy tiện, xin sử dụng nội lực, phóng thích khí tức võ giả của mình, hoặc đâm một kiếm vào bản tướng, đều có thể.
Hạ Thiền cầm kiếm, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng, không nhúc nhích, không nói một lời.
Uất Trì Lăng híp mắt nhìn nàng, lại chờ đợi một hồi, lạnh lùng nói:
- Nếu cô nương không chịu lộ ra tu vi, vậy xin lỗi, hôm nay ngươi không thể tiến cung.
Ánh mắt Hạ Thiền nhìn về phía thiếu niên trước người, nắm chặt kiếm trong tay.
Lạc Thanh Chu xoay người, nhìn nàng, đưa tay cầm bàn tay nhỏ bé cầm kiếm của nàng, nhẹ giọng nói:
- Thiền Thiền, vậy ngươi không cần đi vào, ở bên ngoài chờ ta là được. Sau khi ta thỉnh tội bệ hạ, ta sẽ đi ra.
Hạ Thiền run tay một chút, đang muốn nói chuyện lại nhìn thẳng vào mắt hắn, bàn tay nhỏ bé của nàng, cũng đột nhiên căng thẳng.
Nàng giật mình, nhu thuận nói:
- Ừm.
Uất Trì Lăng khẽ nhíu nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ chần chờ.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía bức tường thành.
Trên tường thành có một thân ảnh đứng, đột nhiên cao giọng mở miệng nói:
- Bệ hạ có lệnh, để Lạc công tử và vị cô nương này cùng vào, Uất Trì tướng quân, chẳng lẽ ngươi muốn cãi lại mệnh lệnh của bệ hạ sao?
Uất Trì Lăng lại trầm ngâm một chút, mới xua tay nói:
- Đều đi vào đi.
Nói xong, hắn trầm mặt, xoay người lên tường thành.
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn về phía tường thành, nhưng thân ảnh vừa rồi đứng ở phía trên, đã biến mất không thấy.
Một gã thủ vệ trên tường thành lộ ra vẻ mê mang.
Vừa rồi trước mắt tối sầm lại, tựa hồ choáng váng, cái gì cũng không biết, nhưng chờ hắn tỉnh táo lại, phát hiện mình vẫn đứng vững vàng đứng ở nơi đó, cũng không có bất kỳ điểm khác lạ nào.
Lạc Thanh Chu mang theo Hạ Thiền, vào cửa cung, đi về phía Vĩnh Diên cung.
Một đường gặp được một vài thái giám, cung nữ, thủ vệ, tuần tra ngự lâm quân vân vân, đều làm như không nhìn thấy hai người bọn họ.
Khi xuyên qua một cổng vòm, sắp tới cung Vĩnh Diên, trên con đường bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng cười khanh khách.
Ngay sau đó, một quả bóng da đột nhiên bay qua.
Bốp!
Bóng da đập vào chính giữa má Lạc Thanh Chu.
Lạc Thanh Chu lảo đảo một chút, che mặt, quay đầu nhìn lại.
Vài cung nữ vây quanh hai tiểu cô nương, đang chạy về phía này, một cô nương trong đó mở to hai mắt nói:
- Lạc Thanh Chu! Không ngờ lại là ngươi! Kẻ xấu xa như ngươi, vì sao lâu như vậy mà không đến chơi đá bóng với bổn quận chúa! Hừ, đáng đời bị Trường Nhạc đá trúng mặt.
Người nói chuyện đương nhiên là Nam Cung Tiểu Nhụy của Đoan Vương phủ.
Hôm nay không ngờ nàng không đi theo.
Ở bên cạnh Nam Cung Tiểu Nhụy là một cô nương khác mặc bạch y, nhìn tuổi tác cũng không chênh lệch bao nhiêu, khuôn mặt có một vài điểm tương tự như Trưởng công chúa Nam Cung Hỏa Nguyệt, bộ dáng nhỏ nhắn đáng yêu.
Nàng hẳn là vị công chúa nhỏ nhất, Trường Nhạc công chúa.
Lạc Thanh Chu dừng bước, khom người cúi đầu, chắp tay nói:
- Thảo dân Lạc Thanh Chu, bái kiến hai vị tiểu điện hạ.
Nam Cung Tiểu Nhụy lôi kéo Trường Nhạc công chúa đi tới, nghe vậy lập tức chống nạnh giận dữ nói:
- Điện hạ chính là điện hạ, cái gì mà tiểu điện hạ chứ! Lạc Thanh Chu, ngươi khinh người quá đáng.
Trường Nhạc công chúa ở một bên, hai má ửng đỏ, chớp chớp đôi mắt to, ngượng ngùng tò mò đánh giá thiếu niên bộ dáng tuấn tú trước mắt, thấp giọng nói:
- Tiểu Nhụy, đây chính là người thủ môn rất lợi hại mà ngươi nói?