Dứt lời, hắn xoay người tiếp tục đi về phía trước.
Lý Quý nghe vậy sửng sốt một chút, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, lại đau đến mức không có thời gian suy nghĩ nhiều mà ôm bụng, oán hận đi theo.
Kẽo kẹt... Kẽo kẹt...
Lạc Thanh Chu giẫm lên tuyết đọng, đi lên bậc thang.
Tại cửa ra vào trên hành lang, có một lão giả cao gầy ôm phất trần, mặc đạo bào màu vàng, dường như đang nhắm mắt dưỡng thần.
Khi Lạc Thanh Chu dẫn Hạ Thiền đi lên bậc thang, hắn chậm rãi mở hai mắt ra, trong đôi mắt sáng lên tia đỏ tươi.
Hắn chỉ lạnh nhạt liếc Lạc Thanh Chu một cái, rồi nhìn về phía thiếu nữ phía sau, hào quang trong đôi mắt nhất thời lóe lên.
Khi Lạc Thanh Chu dẫn Hạ Thiền vào phòng, khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười yêu dị, nhếch miệng nói:
- Thật là một cái túi da đẹp.
Lý Quý từ bên cạnh hắn đi ngang qua, vừa rồi nghe được những lời này, khóe miệng cũng nhịn không được nhếch lên.
- Bệ hạ, Lạc công tử đến rồi.
Hắn lập tức đi vào phòng, đi tới trước mặt hai người, cúi đầu khom người, cung kính nói.
Trong phòng im lặng một chút, lập tức truyền đến âm thanh hơi hưng phấn của Nam Cung Dương:
- À? Lạc Khanh đã đến chưa? Mời hắn ta vào.
Két….
Lý Quý tiến lên, đẩy cửa phòng ra.
Một luồng khí nóng mang theo một cỗ hương vị kỳ dị tản ra ngoài.
Lạc Thanh Chu hơi cúi đầu, dẫn Hạ Thiền đi vào.
Lý Quý cũng đi theo vào, thuận tiện đóng cửa phòng lại, trên mặt không chút che dấu lộ ra nụ cười lạnh.
Lạc Thanh Chu chắp tay:
- Thảo dân Lạc Thanh Chu, bái kiến bệ hạ.
Nam Cung Dương mặc Long bào màu vàng sáng, ngồi ở trước bàn, trên mặt đầy vẻ tươi cười:
- Lạc Khanh, đã lâu không gặp.
Lạc Thanh Chu cúi đầu, vẫn chưa trả lời.
Ánh mắt Nam Cung Dương lại nhìn về phía thiếu nữ cầm kiếm phía sau hắn, mỉm cười, nói:
- Sao vậy, đến gặp trẫm, còn mang theo hộ vệ? Là không tin tưởng trẫm sao?
Rồi hắn cười nói:
- Nhưng nữ hộ vệ này, bộ dáng thật xinh đẹp, còn đẹp hơn cả những cung nữ ở bên cạnh trẫm. Lạc Khanh, nàng không phải là nữ nhân của ngươi giống Hoa Cốt lúc trước chứ?
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn hắn nói:
- Bệ hạ, đại ca ta đâu?
Nam Cung Dương nghe vậy sửng sốt một chút, nói:
- Đại ca ngươi? Đại ca ngươi là ai?
Trong phòng rơi vào im lặng .
Nam Cung Dương cười nhìn về phía Lý Quý bên cạnh, nói:
- Lý Quý, trẫm gần đây quá bận rộn, có thể quên mất một số chuyện.
- Ngươi đến nói cho trẫm, đại ca Lạc Khanh là ai?
Lý Quý cúi đầu khom lưng, cung kính nói:
- Lạc công tử là thứ tử của Lạc Diên Niên Lạc gia ở Mạc thành, đại ca của hắn hẳn là Lạc Trường Thiên.
- Lạc Trường Thiên?
Nam Cung Dương trưng ra vẻ mặt kinh ngạc nói:
- Lạc Khanh, Lạc Trường Thiên chính là chỉ huy sứ cẩm y vệ tiền nhiệm, là thần tử được sủng ái nhất bên cạnh trẫm lúc trước, nhưng hắn đã chết. Lạc Khanh muốn tìm hắn sao?
Lạc Thanh Chu bình tĩnh nhìn hắn, nói:
- Bệ hạ, ta tìm Tần Lãng của Tần gia.
- Tần Lãng?
Nam Cung Dương sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn về phía Lý Quý.
Lý Quý cúi đầu, khóe miệng giật giật, nói:
- Hồi bẩm bệ hạ, Tần Lãng là Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ, là trưởng tử Tần gia. Lạc công tử là con rể tần gia, cho nên, Tần Lãng cũng coi như là đại ca của hắn.
Nam Cung Dương nghe xong, vẻ mặt bừng tỉnh nói:
- Thì ra là hắn.
Lập tức lại nói:
- Lý Quý, Tần Lãng hiện giờ ở nơi nào, mau gọi ra cho Lạc Khanh gặp mặt. Lạc Khanh chính là thần tử trẫm coi trọng nhất, nếu Tần Lãng là đại ca của hắn, hôm nay Lạc khanh lại đặc biệt tới tìm hắn, vậy trẫm cũng phải nể mặt, không truy cứu tội của hắn.
Lý Quý ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía thiếu niên bên cạnh, trên mặt lộ ra một nụ cười, cung kính nói:
- Lạc công tử, thật sự xin lỗi, đại ca ngươi phản bội bệ hạ, đã bị... Chặt đầu.
Căn phòng đột nhiên chìm trong im lặng.
Lạc Thanh Chu bình tĩnh nhìn hắn, trên mặt không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, cũng không mở miệng nói bất kỳ một câu nào, bình tĩnh đến mức ngay cả tiếng gió bên ngoài cũng phải ngừng lại.
Ánh mắt Lý Quý âm độc nhìn hắn, cũng không hề nhìn thấy biểu tình mình muốn thấy trên mặt hắn, nụ cười trên mặt nhất thời cứng đờ, lại cười lạnh nói:
- Lạc công tử, đại ca ngươi phản bội bệ hạ, bất trung bất nghĩa, cô phụ tín nhiệm của bệ hạ, tội đáng chết vạn lần. Là nô tài tự mình cầm đao, chặt đứt gân chân của hắn, bảo hắn quỳ xuống bồi tội cho bệ hạ. Là bệ hạ tự mình động thủ, cắt đầu hắn...
- Lý Quý.
Nam Cung Dương đột nhiên trầm mặt xuống:
- Ngươi không muốn giữ lại đầu lưỡi của mình, hay ngay cả đầu cũng không muốn giữ nữa.
Lý Quý biến sắc, lập tức quỳ xuống, cuống quít nâng bàn tay lên, tát mạnh vào mặt mình, vừa đánh, vừa run giọng nói.