Nàng lại tức giận nói:
- Thiền Thiền, mau đánh ngã cô gia, để cho tiểu thư dùng chân hung hăng giẫm lên hắn! Chúng ta cùng đánh hắn đến khi nào hắn ta khóc lóc xin tha mới thôi.
Lạc Thanh Chu: - ...
Tần đại tiểu thư xoay người, đi về phía phòng ốc, trên dung nhan tuyệt mỹ không tỳ vết, vẫn không nhìn ra biểu tình khác, giống như chuyện vừa rồi, hoàn toàn không có liên quan gì tới nàng.
- Hừ, Cô gia háo sắc.
Bách Linh đi theo phía sau Tần đại tiểu thư, trong tay cầm một quả cầu tuyết, lúc đi ngang qua bên cạnh hắn, đột nhiên đập vào phía cổ hắn.
Ba!
Quả cầu tuyết rơi vào cổ Lạc Thanh Chu, vỡ nát, từ cổ áo hắn trượt xuống, lạnh lẽo.
- Ha ha.
Sau khi Bách Linh đập trúng hắn, giậm chân bỏ chạy, trong miệng phát ra tiếng cười đắc ý mà dễ nghe.
Nhưng khi nàng là người đầu tiên chạy vào sân trước, nàng đột nhiên dừng lại.
Trong đại sảnh, truyền đến từng trận tiếng khóc, có phu nhân, có nha hoàn.
Lão gia cũng ngồi ở chỗ đó, cúi đầu, trầm mặc không nói.
Bách Linh nhìn một màn này, nét tươi cười trên mặt dần dần biến mất, giật mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, thấp giọng lẩm bẩm:
- Đáng tiếc, chúng ta cũng không thể đi vào...
Tiếng khóc của Tần phủ kéo dài đến nửa đêm.
Đêm khuya, bên bờ sông, một lần nữa dấy lên ngọn lửa.
Lạc Thanh Chu cùng bọn họ đốt giấy xong, liền đỡ Tần nhị tiểu thư trở về phòng.
Hai phu thê ở trên giường nói chuyện một hồi, Tần nhị tiểu thư mặt đầy nước mắt, suy yếu mà mệt mỏi ngủ đi.
Lạc Thanh Chu ôm nàng, lại đợi hồi lâu, Thần Hồn xuất khiếu, bay lên nóc nhà.
Hắn quyết định thể hồn song tu.
Giống như trước kia, vẫn là ban ngày luyện thể, ban đêm tu hồn.
Suy nghĩ lời sư thúc nói hôm nay, hắn do dự một chút, lấy bảo điệp đưa tin ra, gửi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ: 【 Đêm nay đến không? Ta muốn tiếp tục học tập luyện đan và luyện khí, Nguyệt tỷ tỷ có thể tiếp tục dạy ta chứ? 】
Gửi xong, hắn cất bảo điệp đưa tin đi, bay về phía mặt sông.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời cao.
Một thân ảnh mờ ảo, đột nhiên từ trong biển mây xa xa bay tới.
Mây đen che trăng.
Thân ảnh kia vừa rồi dừng ở trên mây đen, ánh mắt nhìn xuống, dừng ở hai bên bờ sông.
Có vẻ như đối phương đang tìm kiếm một cái gì đó.
Lạc Thanh Chu trốn dưới chiếc thuyền nhỏ trên sông, thu liễm khí tức, vẻ mặt ngưng trọng.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy một thân ảnh xanh nhạt quen thuộc, đột nhiên xuất hiện ở phía sau thân ảnh màu xám tro kia.
Bóng dáng màu xám kia tựa hồ hoảng sợ, cuống quít xoay người nhìn về phía nàng.
Một cỗ chấn động hồn lực đột nhiên truyền đến từ trong không khí.
Lạc Thanh Chu rùng mình, không chút do dự, thân ảnh lập tức chợt loé, bay lên.
Khi hắn từ phía sau một đám mây đen vòng qua, vừa rồi nghe được âm thanh thân ảnh màu xám tro kia truyền đến:
- Vị tiên tử này, ta chỉ đi ngang qua, nếu có mạo phạm, xin thứ lỗi, tại hạ lập tức rời đi là được.
Phía sau thân ảnh màu xám tro, một thanh tiểu kiếm bằng gỗ như ẩn như hiện.
Thân ảnh xanh nhạt đứng trước người hắn, trên người tắm rửa vầng sáng màu trắng trăng, yên lặng nhìn hắn, không nói gì, cũng không tránh ra.
Thân ảnh màu xám tro hừ lạnh một tiếng, nói:
- Sao, ngay cả đi ngang qua phía dưới cũng không được sao?
Dứt lời, tiểu kiếm bằng gỗ phía sau đột nhiên hóa thành mấy đạo kiếm ảnh, trong nháy mắt đã đến trước người thân ảnh xanh nhạt, một thanh đâm thẳng về phía cổ họng nàng, một thanh đâm vào ngực nàng, mấy thanh khác đâm về phía mắt và mi tâm của nàng.
Nhưng thân ảnh xanh nhạt lập tức biến mất trước mắt hắn, khi xuất hiện lại, đã đến phía sau hắn.
Thân ảnh màu xám đang muốn xoay người, toàn bộ thần hồn đột nhiên chia làm hai.
Hắn chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương mà hoảng sợ, trong miệng hét lớn nói:
- Ta là đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Tông, ngươi giết ta, lên trời xuống đất, ngươi đều trốn không thoát.
- A!
Ánh trăng chợt lóe, thần hồn bị chém thành hai nửa của hắn liền tan thành tro bụi.
Mà tiếng thét chói tai hoảng sợ vừa rồi của hắn, tựa hồ còn đang quanh quẩn trên bầu trời đêm.
Kiếm ảnh Nguyệt Quang trong tay thân ảnh xanh nhạt chậm rãi biến mất.
Nàng không quay đầu lại, cũng không xoay người, bóng lưng lạnh như băng đứng ở nơi đó, âm trầm mở miệng nói:
- Ngoan ngoãn tu luyện.
Lạc Thanh Chu từ trong mây đen đi ra, nhìn bóng lưng nàng nói:
- Ừm.
Thân ảnh xanh nhạt không nói gì nữa, bay về phía mặt sông.
Lạc Thanh Chu vội vàng đi theo phía sau, nhịn không được hỏi:
- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi hiện tại có tu vi gì?
Thân ảnh xanh nhạt không trả lời.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Người vừa rồi, có vẻ tu vi không cao, hẳn không phải cố tình tới tìm ngươi chứ? Lần trước người kia dùng người nhà uy hiếp ngươi, lần này hẳn là...
- Ngươi biết vừa rồi ta vì sao muốn giết hắn không?