Chương 2138: Cùng sư thúc tu luyện, Tiểu Nguyệt mời Nguyệt tỷ tỷ tham gia tiệc cưới (2)

【 Sư tỷ, ngày mai là ngày đại hôn của ta, mời ngươi tới tham gia, ngươi có thể mang theo người nhà của ngươi 】

Vốn cho rằng đối phương sẽ không trả lời, nhưng một lát sau, tin nhắn đã đáp lại: 【 Được 】

Nam Cung Hỏa Nguyệt sửng sốt một chút, trên mặt lộ ra một vòng hồ nghi, giật mình, nàng nhắn lại: 【 Sư tỷ sẽ không gạt ta chứ? 】

【 Sẽ không 】

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhíu mày, lại trầm ngâm một chút, trả lời: 【 Chân thân đến? 】

【 Đúng vậy 】

Nam Cung Hỏa Nguyệt càng nghi ngờ, vừa cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên ánh mắt phát lạnh, nói: 【 Ngươi muốn tới gây sự? 】

Đối phương không tiếp tục trả lời.

Trong lòng Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên bắt đầu thấp thỏm không yên, vội vàng lại nói: 【 Sư tỷ, ta chỉ đùa với ngươi, chỉ muốn thông báo với ngươi một tiếng, ngươi không cần tới đâu. Ta biết, ngươi không thích đi ra ngoài. Còn nữa, nếu ngươi xuất hiện ở nội thành hoàng thành, nếu bị người ở đó nhìn thấy, chỉ sợ người ta sẽ suy nghĩ lung tung 】

Lại một lát sau, tin nhắn đã tới: 【 Ta đã giết 】

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn thấy cái tin nhắn này, sững sờ một chút, sắc mặt lập tức thay đổi: 【 Giết ai? Người trong tông môn? 】

【 Đúng vậy 】

Nam Cung Hỏa Nguyệt cứng đờ, đang muốn hỏi thăm vì sao, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, sắc mặt biến đổi trong chốc lát, nói: 【 Chuyện xảy ra trong hoàng cung, bọn hắn tưởng ngươi làm, đúng không? Sau đó đi tìm ngươi? Dù vậy, lấy tính tình của ngươi, cũng không nên động thủ giết người chứ? 】

Tin nhắn vừa gửi đi, nàng giật mình, đột nhiên lại nhớ ra cái gì đó: 【 Bọn hắn uy hiếp người nhà của ngươi rồi? 】

Thật lâu, tin nhắn đã truyền đến: 【 Quên rồi 】

Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt phức tạp, dừng lại hồi lâu, mới bình phục trở lại: 【 Nếu là ngươi lúc trước, dù có vậy, ngươi cũng sẽ không động thủ. Ngươi hẳn sẽ thành thật đi về cùng bọn họ, chấp nhận trừng phạt mới đúng. Dù sao ngươi là thiên tài tiếng tăm lừng lẫy, còn mang theo cả cái danh nữ nhân ngoan ngoãn cơ mà. Sư tỷ, xem ra, ngươi động tình rồi 】

Đối phương không trả lời nữa.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nói: 【 Có điều, ngươi trở mặt với bọn họ như vậy, thật không sáng suốt. Nếu ta là ngươi, chắc chắn sẽ tiếp tục chịu nhục, thoải mái cho bọn họ vu khống trừng phạt thế nào, sau đó tiếp tục yên lặng tu luyện, đợi đến khi tu luyện có thành tựu, lại hung hăng trả thù. Lấy thiên phú của ngươi, hẳn sẽ rất nhanh. Làm sao, bị tình cảm làm choáng váng đầu óc rồi? 】

Đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh của Nguyệt Ảnh:

- Bệ hạ, trên nóc nhà Sùng Minh cung phát hiện một thần hồn, thực lực cường đại, những người khác không thể nào tới gần. Là một nữ tử, trên người mang theo vầng sáng xanh nhạt, nàng nói muốn tìm ngài...

Nam Cung Hỏa Nguyệt chấn động trong lòng.

Vầng sáng xanh nhạt... Chẳng lẽ là nàng?

Roẹt!

Nàng đột nhiên đứng dậy, mặc hoàng bào vào, rất nhanh đã ra khỏi mật thất.

Không bao lâu, nàng đã bay lên không trung, đi tới nóc Sùng Minh cung.

- Ồ, tiểu sư muội, thật uy phong.

Nữ tử được bao bọc bởi vầng sáng xanh nhạt, đứng tại nóc mái cong, thấy được nàng một thân hoàng bào bay tới, lập tức cười lạnh mỉa mai.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn nàng, thần sắc lãnh khốc nói:

- Dựa theo quy định của tam đại Tiên Tông các ngươi, ngươi không có tư cách đơn độc tới đây.

Nữ tử cười lạnh một tiếng, nói:

- Ta thích đến đấy, thì đã thế nào? Chỉ có một sợi thần hồn của ta đến, cũng không phải bản thể đến, cho dù bọn hắn biết, nhiều nhất cũng bị cảnh cáo mà thôi. Tiểu sư muội, không ngờ ngươi làm Hoàng đế, càng ngày càng kiêu ngạo không coi ai ra gì.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lùng nhìn nàng, hoàn toàn không đáp lời.

Nữ tử và nàng đối mặt chỉ chốc lát, cười lạnh nói:

- Hôm nay ta đến, là thay mặt tông môn tới cảnh cáo ngươi. Ngươi và sư tỷ nhà ngươi làm những chuyện xấu kia, đừng tưởng rằng chúng ta không biết. Nói cho ngươi, chỉ cần có chúng ta ở đây, hoàng vị này ngươi đừng mơ tưởng ngồi vững vàng! Đương nhiên, nếu như ngươi đủ thông minh, chúng ta cũng có thể suy xét nâng đỡ ngươi.

Trên mặt Nam Cung Hỏa Nguyệt lộ ra một vòng mỉa mai, nói:

- Cái gì gọi là đủ thông minh? Không phải dâng tặng Linh Quáng ở Đại Viêm cho các ngươi, không để ý sống chết của bách tính Đại Viêm ta, giúp ngươi tạo con đường máu tìm tài luyện tu luyện cho các ngươi, sau đó lại lợi dụng quân đội của chúng ta, tranh đoạt địa bàn cho các ngươi?

Khuôn mặt nữ tử kia tràn ngập cao ngạo nói:

- Lúc trước cho phép ngươi tiến vào tông môn, ngươi chẳng lẽ vẫn không biết nguyên nhân vì sao?

Nam Cung Hỏa Nguyệt híp híp con mắt, lạnh lẽo nhìn nàng nói:

- Chính là bởi vì đã biết nên không muốn làm con rối của các ngươi nữa, không muốn Đại Viêm trở thành công cụ của các ngươi, cho nên ta mới rời khỏi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters