Chương 2146: Nhạc mẫu cảnh giác, chuyện xưa của Tử Hà và Chí Tôn Bảo (2)

- Quay đầu đi chỗ khác, không cho phép nhìn lén tin nhắn của vi sư.

Lạc Thanh Chu đành phải quay đầu đi chỗ khác, nghĩ nghĩ, cũng lấy ra bảo điệp đưa tin, rất kiên nhẫn trả lời tin nhắn của Chu Yếm.

Sau một lúc lâu, Chu Yếm vui vẻ nói luyên thuyên, 【 Ngươi hôm nay tốt thế! Vậy mà cùng bản vương trò chuyện lâu như vậy, là có chuyện gì vui sao? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Không có chuyện vui gì, chỉ do nhàn rỗi, muốn cùng tiền bối giải buồn 】

Chu Chu: 【 Tiểu tử, không phải ngươi coi trọng thứ gì của bản vương đấy chứ? Nói cho ngươi, không có khả năng! Lần trước ngươi lừa gạt bản vương, nói đầu ngón chân của bản vương bị nấm móng, hừ, bản vương đã hỏi Vân Thượng, Vân Thượng nói móng của bản vương là thiên tài địa bảo, cho nên mới dày như vậy, tiểu tử ngươi thật hèn hạ! Nếu không phải vì thấy biểu hiện hôm nay của ngươi rất tốt, bản vương định chuẩn bị ra ngoài cho ngươi một trận! 】

Lạc Thanh Chu: 【 A, có thể là vãn bối nhìn lầm đi. Tiền bối, chờ vãn bối lần sau tới sẽ ngoan ngoãn bù đắp cho ngươi 】

Chu Chu: 【 Tiểu tử ngươi cũng đừng đánh chủ ý vào bản vương, có ý tứ chút? Cả ngày đều lừa gạt bản vương, lương tâm của ngươi không thấy cắn rứt sao? Sao ngươi không đi lừa gạt mấy tên lão đạo lỗ mũi trâu như Vân Thượng kia kìa? 】

Lạc Thanh Chu đang muốn đáp lại, bên cạnh đột nhiên truyền đến một âm thanh:

- Chu Chu là ai? Không phải Trúc Trúc sao?

Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn lại, Tử Hà tiên tử mặt gần như đã áp vào mặt của hắn, nháy mắt, nhìn bảo điệp đưa tin trong tay hắn.

Lạc Thanh Chu vội vàng cất đi, nói:

- Sư phụ, không thể nhìn lén tin nhắn của đệ tử.

Tử Hà tiên tử nhướng mày, nhìn hắn nói:

- Nói cái gì đó, vi sư nhìn tin nhắn của ngươi, là quang minh chính đại nhìn, làm gì phải nhìn lén chứ?

Lạc Thanh Chu: - ...

- Chu Chu là ai? Vì sao tự xưng bản vương?

Tử Hà tiên tử lại hỏi.

Lạc Thanh Chu do dự một chút, nói:

- Là Thanh Vân Quan, Chu Yếm.

Vừa nghe lời này, Tử Hà tiên tử lập tức mở to hai mắt, trên mặt lộ ra một vẻ kinh ngạc:

- Đầu thượng cổ hung thú kia? Phi Dương, ngươi lợi hại thật đấy, lại có thể lấy được phương thức liên lạc của đầu thượng cổ hung thú kia. Mà vừa nãy nhìn các ngươi nói chuyện, quan hệ của các ngươi hình như rất không tệ? Sao ngươi có thể làm được?

Lạc Thanh Chu lạnh nhạt bình tĩnh nói:

- Không có gì, chỉ do mị lực mà thôi.

Tử Hà tiên tử lập tức liếc mắt, nói:

- Nói thật. Đầu thượng cổ hung thú kia hoàn toàn không đơn giản chút nào, vi sư cực kỳ tò mò, sao hắn lại có thái độ như vậy với ngươi?

Lạc Thanh Chu chỉ đành phải nói:

- Thật ra đệ tử chỉ vào kể cho một hắn một vài chuyện xưa thôi.

Tử Hà tiên tử nghe vậy sững sờ, nghi ngờ nói:

- Chuyện xưa? Chuyện xưa gì cơ?

Lạc Thanh Chu nói:

- Chuyện Tề thiên Đại Thánh đại náo thiên cung, bảo vệ sư phụ đi Tây Thiên thỉnh kinh thành Phật.

Tử Hà tiên tử lập tức hứng thú, nói:

- Nói thử cho vi sư xem nào.

Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, nói:

- Sư phụ, chuyện xưa này rất dài, lần sau nếu có thời gian đệ tử sẽ kể cho ngươi nghe. Sư phụ nếu thật muốn nghe chuyện xưa, chỗ đệ tử còn có một chuyện khác của Tề Thiên Đại Thánh, tương đối ngắn, mà lại rất trùng hợp, nhân vật nữ chính bên trong vậy mà cũng có tên Tử Hà tiên tử.

- Ồ?

Vừa nghe lời này, hai mắt Tử Hà tiên tử lập tức sáng lên, hứng thú càng đậm, nói:

- Kể!

Lạc Thanh Chu ngồi trong chiếc kiệu chật hẹp cùng nàng, trong mũi thỉnh thoảng ngửi được mùi hương thơm ngát của nữ tử, thân thể lại chạm vào nhau, không nói lời nào thực sự xấu hổ, lúc này kể chuyện xưa quả thật là biện pháp hoá giải xấu hổ tốt nhất.

- Chuyện kể rằng, năm trăm năm trước...

Lạc Thanh Chu hắng giọng một cái, bắt đầu nói.

Cùng lúc đó.

Ở trong xe ngựa phía sau, Tống Như Nguyệt đang nhẹ giọng trách cứ khuê nữ thứ hai nhà mình:

- Lần sau nếu gọi tỷ phu, mẫu thân sẽ đánh ngươi. Người trong nhà nghe cũng thôi đi, vừa nãy nhiều người như vậy, ngươi để người ta nghĩ như thế nào?

Tần Nhị tiểu thư cúi đầu, tiếp tục yếu ớt nhận sai:

- Mẫu thân, Vi Mặc sai, cũng không dám lại...

Bách Linh ngồi ở đối diện, đột nhiên giòn tan mở miệng nói:

- Phu nhân, dù người khác nghe được, cũng không có gì? Tại Đại Viêm chúng ta, nam nhân tam thê tứ thiếp cưới tỷ muội, không phải rất bình thường sao?

Tống Như Nguyệt lập tức trừng nàng một chút, lại cẩn thận nhìn bên ngoài một chút, mới thấp giọng nói:

- Hắn hiện tại vẫn trong thân phận ở rể, người ta sẽ châm biếm chúng ta. Nào có người ở rể vào cửa lại quơ hết từ thiên kim đến nha hoàn cả phủ? Tần gia chúng ta gánh không nổi người kia.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters