Thân là nhà đế vương, có bao nhiêu chuyện mình cũng không thể nào làm chủ được.
Đương nhiên, cục diện bây giờ của nàng cũng là do hắn đưa tới.
Một khắc này, Lạc Thanh Chu tâm tình sôi động có chút phức tạp, quỳ gối trước lăng tiên đế, suy nghĩ chuyện giết nhi tử của hắn, lại suy nghĩ hôm nay phải cưới nữ nhi mà hắn yêu thương nhất, luôn cảm giác hơi tàn nhẫn đối với vị lão nhân nằm trong lăng mộ này.
Đương nhiên, hắn cũng không còn cách nào.
Cho nên, hắn chỉ có thể nhìn lăng mộ, thầm nói trong lòng: Thật có lỗi, ta giết nhi tử của ngài, có lẽ đối với Đại Viêm mà nói, là một chuyện tốt. Tiên đế, ngài cũng không muốn cơ nghiệp mà tổ tiên gây dựng, bị nhi tử của mình chà đạp hủy diệt nhỉ? Về phần vị nữ nhi mà ngài yêu mến nhất, Thanh Chu... Phi Dương cam đoan, nhất định sẽ đổi xử với nàng thật tốt, cho dù nàng chỉ là thiếp... Ngài cứ yên nghỉ đi.
Không biết có phải là trùng hợp hay không, khi hắn vừa dứt một câu này, phần khói trên cây nhang của hắn đột nhiên bị một cơn gió đảo qua, đáp trên mặt hắn, giống như tiên đế nhưng đang phẫn nộ phun bọt vào mặt hắn.
Lạc Thanh Chu vội vàng thầm nói một câu trong đáy lòng: Tiên đế bớt giận, tại hạ nhất định giúp ngài bảo vệ trưởng công chúa và Đại Viêm.
Nói xong câu đó, trước người cũng không còn bất thường gì nữa.
Lúc chạng vạng tối, tế bái kết thúc.
Đám người vây quanh Nữ đế và tân lang của nàng, ra Hoàng Lăng, đi đến Vi Ương cung.
Thành thân tại Vị Ương Cung, nơi đó còn có rất nhiều tân khách.
Mà tẩm cung của Nam Cung Hỏa Nguyệt vẫn ở Dao Hoa Cung.
Về phần Nam Cung Dương Vĩnh Diên Cung, đã biến thành một vùng phế tích từ lâu, sau khi phế tích được dọn dẹp xong xuôi, nó biến thành vườn hoa, hẳn sẽ không xây cung điện nữa.
- Khởi giá!
Nam Cung Hỏa Nguyệt và Lạc Thanh Chu, cùng ngồi trong kiệu được trang trí xa hoa lộng lẫy.
m thanh tấu nhạc vui mừng hớn hở, vang lên lần nữa.
Con mắt của Nam Cung Hỏa Nguyệt vẫn đỏ lên như cũ, kinh ngạc hoảng hốt trong chốc lát, đột nhiên quay đầu, lạnh lùng nhìn hắn nói:.
- Sao ngươi không khóc? Trẫm rất ấm ức, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy bản thân cũng như vậy?.
Khoé miệng Lạc Thanh Chu giật một cái, cung kính nói:.
- Tại hạ hoàn toàn cảm thấy bản thân cũng giống vậy, chẳng qua nam nhi không dễ rơi lệ, tại hạ thật ra đã khóc trong lòng rất lâu.
- Lừa đảo!.
Trong mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên lần nữa dâng lên cỗ oán khí, hận thù nhìn hắn chằm chằm.
Lạc Thanh Chu cúi đầu, nhìn xuống dưới chân, nhìn không chớp mắt.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, nói:.
- Ngươi cảm thấy trẫm bị ấm ức sao?.
Lạc Thanh Chu nói:.
- Ấm ức.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nói:.
- Trẫm có sai sao?.
Lạc Thanh Chu nói:.
- Không có.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn chằm chằm hắn nói:.
- Trẫm giết nhiều người như vậy, có sai sao?.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:.
- Không có.
Dừng một chút, hắn lại nói:.
- Có một số người, không thể không giết. Không phải, một mình hắn, có thể sẽ ảnh hưởng rất nhiều người.
Sắc mặt Nam Cung Hỏa Nguyệt ảm đạm, nhìn hắn nói:.
- Vậy ngươi sợ trẫm sao?.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:.
- Tại hạ nên trả lời là sợ, hay trả lời không sợ đây?.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhíu mày, nói:.
- Nói thật!.
Lạc Thanh Chu nói:.
- Sợ.
- Hừ!.
Nam Cung Hỏa Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nói:.
- Sợ đúng rồi. Trẫm là Hoàng đế, nếu ngươi không sợ, về sau chẳng phải muốn cưỡi lên...
Nói đến đây, nàng đột nhiên ngừng lại, lạnh lùng nhìn hắn nói:.
- Nói trước cho ngươi biết, đừng làm nhục tôn nghiêm của Hoàng gia ta, đừng làm chuyện ảnh hưởng đến uy nghiêm của trẫm, tuyệt đối không thể.
Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:.
- Bệ hạ chỉ chuyện gì?.
Nam Cung Hỏa Nguyệt hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt băng lãnh, không thèm để ý đến câu hỏi của hắn.
Một đường trầm mặc.
Lúc đến Vị Ương Cung, Nam Cung Hỏa Nguyệt xốc lên màn cửa bên cạnh, nhìn về phía đằng sau, lạnh lùng thốt:.
- Sở Phi Dương, hỏi ngươi một vấn đề.
Lạc Thanh Chu cung kính nói:.
- Bệ hạ xin hỏi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt buông màn cửa xuống, ánh mắt nhìn về phía hắn nói:.
- Ngươi cảm thấy trẫm xinh đẹp, hay tỷ muội Tần gia xinh đẹp?.
Lạc Thanh Chu nói:.
- Đương nhiên là bệ hạ xinh đẹp.
Khoé miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt khẽ nhếch, bàn tay trong tay áo khẽ động, lại hỏi:.
- Vậy ngươi cảm thấy Nguyệt Ảnh Nguyệt Vũ bên cạnh trẫm xinh đẹp, hay những nha hoàn Tần gia xinh đẹp?
Lạc Thanh Chu dừng một chút, cung kính nói:.
- Tại hạ không biết, tại hạ chưa hề nghiêm túc nhìn Nguyệt Ảnh cô nương và Nguyệt Vũ cô nương, cũng chưa từng nghiêm túc nhìn những người trong Tần gia kia.
Khoé miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt lộ ra một vòng mỉa mai, không tiếp tục để ý đến hắn, nắm chặt bảo điệp đưa tin trong tay áo, trực tiếp gửi đoạn đối thoại vừa rồi ra ngoài.
- Hạ kiệu.