Chương 2159: Đưa vào động phòng, Tu La tràng trên tiệc cưới (3)

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn, nói:.

- Đêm nay động phòng, ngươi có áp lực sao?.

Lạc Thanh Chu lập tức dời đề tài, nói:.

- Sư thúc, ngươi ngủ cả ngày sao? Đến tối mới tỉnh?.

Sắc mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức cứng đờ, quay mặt chỗ khác, lạnh lùng thốt:

- Ta tu luyện trong động phủ.

Lạc Thanh Chu nói:.

- Ồ.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lại quay sang, lạnh lùng nhìn hắn nói:.

- Đêm nay ngươi nên nói với nàng, xem nàng có để ý tới ngươi hay không.

Lạc Thanh Chu ân cần nói:.

- Thân thể của sư thúc đã khôi phục rồi sao?.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không tiếp tục để ý đến hắn, bước nhanh đi thẳng về phía trước.

Lạc Thanh Chu vội vàng đuổi theo, nói:.

- Vậy sư thúc uống rượu xong liền rời đi đi, vừa hay có thể hộ tống người nhà của ta trở về.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên dừng bước, trong mắt lóe ra hai đạo kiếm ảnh, nói:.

- Ngươi đi động phòng, cùng nữ tử khác vui sướng, để ta đi đưa người nhà của ngươi trở về?.

Lạc Thanh Chu lui lại một bước, không tiếp tục lên tiếng.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lại giương mắt lạnh lẽo nhìn hắn trong chốc lát, kiếm ảnh chậm rãi biến mất, nói:.

- Yên tâm đi, hôm nay ta đến, cũng chỉ để nhìn thôi.

- Ta cũng không có tư cách làm cái gì.

Nói xong, nàng tiếp tục đi đến phía trước.

Lạc Thanh Chu theo ở phía sau, không nói gì thêm.

Hai người rất mau đã đến Vị Ương Cung.

Trong cung điện, đèn đuốc sáng trưng, vừa múa vừa hát, vô cùng náo nhiệt.

Thủ vệ lập tức thông báo cho thái giám ở cổng, thái giám lại đi vào trong bẩm báo.

- Bệ hạ, Lạc công tử đến, còn mang theo một nữ tử.

Nữ đế uy nghiêm đang ngồi trên đài cao đột nhiên híp híp con mắt, nói:.

- Để bọn hắn vào.

Tống Như Nguyệt như đang ngồi trên lửa nóng, rốt cục cũng thở dài một hơi, giận trách:

- Tiểu tử này, còn tưởng rằng đêm nay hắn không tới chứ. Chờ lát nữa đến, ta nhất định phải giáo huấn hắn một trận.

Nàng lại nghi ngờ nói:

- Còn mang một nữ tử, sẽ là ai?.

- Lạc công tử đến.

Lúc này, âm thanh the thé của thái giám vang lên bên ngoài hành lang.

Ánh mắt của mọi người, đều đồng loạt nhìn về phía cổng.

Không bao lâu, một người mặc nho bào, dáng người cao, khuôn mặt tuấn mỹ, phong độ nhẹ nhàng, ôn tồn lễ độ từ ngoài cửa đi đến.

- Thiếu niên thật tuấn tú.

- Thiếu niên này, tướng mạo tuấn mỹ, nho nhã tiêu sái, thần thái thong dong, khí chất bất phàm.

Chúng đại thần cùng thành viên hoàng thất, đều âm thầm tán thưởng một câu.

Lạc Thanh Chu đi vào đại điện, cúi đầu khom người hành lễ:

- Thảo dân Lạc Thanh Chu, bái kiến bệ hạ! Chúc mừng bệ hạ đại hôn, chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế! Vạn vạn tuế! Chúc Đại Viêm phồn vinh hưng thịnh, bách tính an khang, sinh sôi không ngừng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, khóe miệng lộ ra một vòng cười lạnh, nói:.

- Tiên sinh tới chậm, không thấy tận mắt trẫm bái đường thành thân, đêm nay, cần phải uống nhiều mấy chén, không say không về.

Đoan Vương gia ở một bên vội vàng cười rạng rỡ nói:

- Đúng, không say không về! Lạc công tử, tới tới tới, ngồi xuống nào, kính bệ hạ một chén trước.

Lạc Thanh Chu chắp tay với hắn, đi về phía Tần gia.

Lúc này, Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên lạnh lùng nói:

- Tiên sinh, không phải ngươi còn mang theo một nữ tử sao? Người đâu? Là người nhà của tiên sinh sao? Để nàng tới đây uống chén rượu.

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Thảo dân và nàng chỉ trùng hợp gặp ở cổng thành, nàng là người của Lăng Tiêu Tông, muốn vào đến uống chén rượu mừng, cho nên thảo dân liền lớn mật mang nàng tiến vào. Nàng đã ngồi ở bên ngoài, bệ hạ không cần phải để ý đến nàng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt híp híp con mắt, nói:.

- Để cho nàng đi vào. Đã là khách quý Lăng Tiêu Tông, trẫm đương nhiên muốn gặp một lần, kính một chén rượu. Dù sao phu quân của trẫm cũng là người Lăng Tiêu Tông.

Lạc Thanh Chu cúi đầu, đang suy nghĩ lí do thoái thác, Lệnh Hồ Thanh Trúc đã đi vào, cúi đầu hành lễ nói:.

- Phong chủ Kiếm Phong Lăng Tiêu Tông Lệnh Hồ Thanh Trúc, bái kiến trưởng công chúa điện hạ.

Xưng hô này vừa ra, bầu không khí trong đại điện, lập tức ngưng lại.

Đám người Tần gia ngồi bên cạnh cũng thay đổi sắc mặt.

Ánh mắt của Tần đại tiểu thư, rơi vào ngọc tiêu trên eo nhỏ nhắn của nàng, lại rơi vào hai chân dưới váy nàng, cuối cùng, dừng trước bộ ngực cao ngất của nàng.

Nam Cung Mỹ Kiêu ở một bên, cũng híp mắt lại, nhìn từ trên xuống dưới.

Lúc này, Nam Cung Tiểu Nhuỵ ngồi ở bên cạnh nàng, đột nhiên thấp giọng mở miệng nói:

- Mỹ Kiêu tỷ tỷ, ngực của vị tỷ tỷ này thật lớn, hình như không khác ngươi là mấy...

Nam Cung Mỹ Kiêu yên lặng không nói.

Trong đại điện, bầu không khí trầm xuống.

Đám người đều cúi đầu, lo sợ bất an, Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên cười một tiếng, nói:.

- Hóa ra là Lệnh Hồ phong chủ Lăng Tiêu Tông, nghe danh đã lâu.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters