Chương 2163: Chính thê cùng thiếp, đêm động phòng (4)

Hai người hai mắt nhìn nhau, hoàn toàn không cười chút nào.

- Uống rượu.

- Ừm.

Hai người chậm rãi ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch.

- Được, động phòng thôi.

Nam Cung Hỏa Nguyệt đặt chén rượu xuống, ra vẻ nhẹ nhõm, hỏi:.

- Ngươi muốn ở trên trẫm, hay muốn ở dưới trẫm?.

Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:

- Bên trên.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lập tức sầm mặt lại, trên mặt lần nữa khôi phục vẻ uy nghiêm, nói:.

- Trẫm hỏi lại ngươi một lần cuối cùng, ngươi muốn phía trên, hay phía dưới?.

Lạc Thanh Chu dừng một chút, nói:.

- Có thể ở trên trước rồi lại xuống không? Hoặc là, dưới trước, sau đó trên?

Nam Cung Hỏa Nguyệt híp hai mắt lại, nói:.

- Trẫm là Hoàng đế, Cửu Ngũ Chí Tôn! Trẫm ra lệnh cho ngươi trả lời lại.

Lạc Thanh Chu cúi đầu nói:.

- Dưới, thần vĩnh viễn ở dưới bệ hạ.

Nam Cung Hỏa Nguyệt hừ lạnh một tiếng, lúc này trên mặt mới lộ ra vẻ hài lòng, nói:.

- Đi thôi, nằm xuống. Trẫm sẽ cởi áo nới dây lưng cho ái phi, sau đó sẽ hưởng dụng thân thể ái phi thật tốt.

Lạc Thanh Chu: - ...

Đầu giường, nến đỏ chập chờn.

Lạc Thanh Chu nằm ở trên giường, nhìn qua màn trên đỉnh đầu, không nhúc nhích, tâm tình phức tạp.

Giờ khắc này, trong đầu của hắn không khỏi lại nghĩ tới đêm hôm đó.

Đêm hôm ấy, ý thức mông lung, như trong mộng.

Hắn cũng nằm như vậy, toàn bộ quá trình hoang mang hơn cả nằm mơ.

Sau một đêm ân ái, hoàn toàn không biết đối phương là ai.

Mà lần này, thân thể và ý thức của hắn đều vô cùng rõ ràng.

Nhưng, vẫn phải nằm như cũ.

Một lần kia, hắn chỉ là người ở rể, trong ý thức của hắn, đối phương là Tần gia đại tiểu thư cao cao tại thượng.

Hắn không dám phản kháng, cũng không thể phản kháng.

Mà lần này, hắn là đệ tử thiên tài của Lăng Tiêu Tông, đối phương là Nữ đế Đại Viêm cao cao tại thượng.

Hắn càng không thể phản kháng...

Ngay khi hắn suy nghĩ lung tung, tiếng bước chân đột nhiên truyền đến.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lấy trang sức trên đầu xuống, xõa tóc dài đen nhánh, đi tới trước giường, từ trên cao nhìn xuống hắn, hơi nhếch khóe môi lên, giống như đang thưởng thức con mồi của mình, có một loại đắc chí vừa lòng.

Nàng giả vờ như đang sửa soạn mái tóc trước ngực, vật trong tay lóe lên một cái.

Lập tức, nàng soạn tin, gửi ra ngoài: 【 Sư tỷ, ngủ ngon 】.

Gửi đi xong, nàng cất ngọc thạch, giơ tay lên, chuẩn bị tháo vạt áo của mình.

Nhưng nàng đột nhiên ngừng lại.

Bên trong gian phòng bỗng nhiên yên tĩnh, âm thanh uy nghiêm mà hơi chần chờ của nàng vang lên:.

- Chuyện kia... Nghe nói sẽ rất đau?.

Lạc Thanh Chu nhắm mắt lại nói:.

- Bệ hạ, thần không sợ đau.

Đầu lông mày Nam Cung Hỏa Nguyệt nhảy một cái:.

- Trẫm không nói ngươi.

Lạc Thanh Chu mở mắt ra, nhìn nàng:.

- Bệ hạ sợ đau?.

Trên gương mặt xinh đẹp mà uy nghiêm của Nam Cung Hỏa Nguyệt, không biết do uống rượu hay nhớ đến việc sắp phải làm, mà dâng lên một tầng đỏ ửng.

Nàng xoay người, đưa lưng về phía hắn, hừ lạnh nói:

- Trẫm mười ba tuổi ra chiến trường, giết người đều không sợ, sao lại sợ đau?.

Lạc Thanh Chu nhìn bóng lưng cao gầy yểu điệu mà tràn đầy khí thế nói:.

- Vậy bệ hạ, mời.

Đầu lông mày Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhảy lên mấy lần, đột nhiên đi về phía cửa, mở cửa phòng ra, ánh mắt nhìn về phía Nguyệt Vũ Nguyệt Ảnh đứng ở ngoài cửa.

Sắc mặt hai người khẽ biến, cúi đầu.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh mặt nói:

- Các ngươi sợ cái gì? Trẫm đi ra chỉ là muốn hỏi các ngươi một chút...

Cửa phòng đột nhiên đóng lại.

Bên ngoài truyền đến tiếng nói nhỏ của Nguyệt Vũ, đứt quãng tiếng trả lời:.

- Tôn ma ma nói, tùy từng người mà khác nhau... Có ít người...

- Tôn ma ma còn nói, thật ra chỉ cần tân lang làm bước dạo đầu tốt...

- Bệ hạ, loại chuyện này, thuộc hạ cảm thấy, không cần thiết phải để ý đến tôn nghiêm của hoàng đế... Bệ hạ cũng sẽ không… Nếu như nhất định phải cao cao tại thượng, khẳng định sẽ...

- Tôn ma ma tối hôm qua ban đầu muốn nói cho bệ hạ rất nhiều chuyện, bệ hạ lại đuổi nàng đi, nàng vừa nãy còn tới dặn dò thuộc hạ, để thuộc hạ...

- Bệ hạ, giữa phu thê, không cần thiết... Trong phòng không có người khác, không mất mặt...

- Tôn ma ma còn nói, nếu bệ hạ thực sự sợ hãi, còn có thể tìm cung nữ trước... Bệ hạ ở bên cạnh quan sát trước...

Tiếng nói chuyện tiếp tục thật lâu.

Lạc Thanh Chu nằm ở trên giường, nhàm chán lấy ra bảo điệp đưa tin, trả lời tin nhắn cho Chu Yếm, lại hỏi thăm tình huống của quận chúa.

Nam Cung Mỹ Kiêu rất nhanh đã gửi tin nhắn lại, đã thế còn đưa ra yêu cầu rất vô lễ: 【 Bây giờ ngươi còn có thời gian để nhắn tin? Không phải đã kết thúc rồi chứ? Bệ hạ đâu? Ngủ ở bên cạnh ngươi rồi? Có thể gửi ảnh chụp các ngươi ngủ qua không? Ta còn chưa hề nhìn thấy bộ dáng bệ hạ như chim non nép vào người ngươi đâu, cho ta xem một chút 】

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters