Chương 2173: Tân hôn yến ngươi, thiên tài cùng phu quân hoàn mỹ (2)

- Toàn bộ binh lực còn lại đóng quân tại Vân Thành, bóp chặt con đường đi đến kinh thành, lại có thể bất cứ lúc nào chặn đường quân của Thái Vương, phòng ngừa hắn đi cứu viện liên quân bảy đại chư hầu...

- Đương nhiên, tám vạn kỵ binh ngân giáp cùng hai vạn tinh binh kia đi qua, không thể lập tức tấn công, mà phải hạ trại ở bên ngoài, xây dựng công trình phòng thủ, tốt nhất lấy tốc độ nhanh nhất chiếm lĩnh Ngọc Môn quan, cho liên quân bảy đại chư hầu áp lực, trực tiếp cùng quân coi giữ bên trong Hoả Nguyệt quốc tạo thế tiền hậu giáp kích, nhưng chỉ phòng thủ, không tấn công...

- Liên quân bảy đại chư hầu nếu chia binh công kích, hai bên cứ tử thủ, nếu hợp binh công kích, một bên khác sẽ lập tức phái binh quấy rối...

- Lúc đó có thể kéo dài được lâu hơn, lại càng có lợi...

- Đồng thời, bệ hạ lập tức ban bố pháp lệnh mới, huỷ bỏ thôi ân lệnh, đại xá thiên hạ, ban thưởng cho các nước chư hầu khác và quân coi giữ khác, lấy ý chỉ của thái hậu và thánh chỉ của hoàng đế để hứa hẹn, chỉ cần bọn hắn không tham gia phản loạn, sau này tuyệt đối không truy cứu bất cứ trách nhiệm nào...

- Đương nhiên, nếu như có người nguyện ý tham gia bình định, bệ hạ cũng phải hứa sẽ tạo lợi ích lớn hơn nữa, lúc này, tuyệt đối không thể keo kiệt bất kỳ quốc thổ và tiền tài. Bệ hạ có thể nói cho bọn hắn, nếu như có người mang binh tham gia bình định, không cần biết là nhiều hay ít binh, chờ bệ hạ đánh bại quân của Thái Vương và liên quân bảy đại chư hầu, đất của Thái Vương và bảy đại chư hầu, đều sẽ phân cho bọn hắn, triều đình một tấc cũng không lấy...

- Đương nhiên, chuyện này sẽ rất nguy hiểm, nhưng đây là về sau... Chờ bệ hạ hoàn toàn ổn định cục diện, chờ khi vạn chúng quy tâm, lại từng bước từng bước suy yếu bọn hắn...

- Còn nữa, bệ hạ muốn lấy sự đồng tình của bách tính và quân đội, bệ hạ đã từng rất có uy vọng trong quân đội, địa vị trong lòng bách tính cũng rất cao, cho nên lúc này, bệ hạ phải bỏ tôn nghiêm, nói nguyên nhân mà mình phải leo lên đế vị cho thiên hạ biết. Về phần nguyên nhân gì, tự nhiên càng thảm càng tốt, nhất định phải để mình trong hoàn cảnh bất đắc dĩ, nhất định phải là bệ hạ cũng không muốn làm Hoàng đế, nhưng không có cách nào, vì bách tính, vì thiên hạ, cho nên bệ hạ bị Thái hậu và đại thần trong triều ép buộc đẩy lên đế vị...

Lạc Thanh Chu nói đến đây, lông mày Nữ đế Đại Viêm nhảy lên mấy lần.

- Còn nữa, khi bệ hạ lấy được ý chỉ của Hoàng đế và hứa hẹn của thái hậu, thì nói cho tướng lĩnh của Thái Vương và bảy đại các nước chư hầu, chỉ cần bọn hắn dừng cương trước vực, kịp thời dừng phản loạn, sau này tuyệt đối sẽ không truy cứu bất kỳ tội của tướng lĩnh nào... Đồng thời, truyền lời đồn cho người nhà của bọn họ, nói binh sĩ tầng dưới chót, ở quê bắt đầu phân phát tiền, chỉ cần có hộ tịch, nam tử ở nhà, đều sẽ được chia vài mẫu và một chút tiền... Nếu như trong nhà không có nam tử, không chỉ hoàn toàn không có cái gì, thê tử nữ nhi và nhi tử trong nhà còn phải chia cho nam tử khác...

- Bệ hạ suy nghĩ một chút, những binh lính tầng dưới chót đó, tham gia vào quân đội là vì cái gì? Còn không phải trong nhà sống không nổi, vì có một miếng cơm ăn, vì không bị chết đói? Chỉ cần để bọn hắn có cơm ăn, có trồng trọt, ai còn muốn cầm đao ra liều mạng chứ?

- Như vậy có thể khiến những quân đội kia tan ra từ bên trong...

- Đến lúc đó, chỉ sợ không cần quân đội của bệ hạ xuất mã, những quân phản loạn kia cũng tự mình tán loạn...

Nguyệt Ảnh, Nguyệt Vũ đứng ở ngoài, nghe như si như say, thái độ bên ngoài không có chút biến hóa nào nhưng trong lòng càng rung động không thôi.

Trong thư phòng, Nam Cung Hỏa Nguyệt cũng yên lặng nghe, ngồi ở chỗ đó, không nhúc nhích, thậm chí muốn cầm ly trà lên uống nhưng cũng phải nhịn, sợ quấy rầy hắn, sợ mình bỏ lỡ câu nào đó.

Lạc Thanh Chu còn nói hồi lâu, cho đến khi miệng đắng lưỡi khô mới ngừng lại.

Hắn bưng lên chén trà trên bàn, lại phát hiện trong chén trà không có nước.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lập tức hồi tỉnh lại, vội vàng bưng chén trà của mình lên, đưa tới.

Lạc Thanh Chu nói hứng khởi, cũng không suy nghĩ nhiều, thuận tay nhận chén trà, uống một hơi cạn sạch, trong chén còn mang theo mùi hương thoang thoảng.

Chờ hắn uống xong mới nhận ra, giật mình, vội vàng đặt chén trà trở lại.

Nam Cung Hỏa Nguyệt yên lặng nâng bình trà lên, lại giúp hắn rót một chén, rồi lại bưng lên, đưa tới trước mặt hắn.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, do dự một chút, nhận lấy, lần nữa uống một hơi cạn sạch.

Uống liền ba chén.

Nam Cung Hỏa Nguyệt để bình trà xuống, ánh mắt phức tạp nhìn hắn, nhưng không lên tiếng.

Lạc Thanh Chu hơi cúi đầu, cung kính nói.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters