Chương 2180: Nguyệt tỷ tỷ: Chúc mừng ngươi, lại thành thân (2)

Nguyệt tỷ tỷ nói:

- Hơn nữa về phương diện đan dược, không ai có tốc độ tu luyện nhanh bằng ngươi. Chỉ cần ngươi cố gắng, còn nữa, kiêng sắc…

Lạc Thanh Chu: - ...

Thân ảnh xanh nhạt nhìn hắn, tiếp tục nói:

- Nàng ta chỉ cần không dám hành động lộ liễu, ngươi vẫn có thời gian. Ngươi bây giờ ngoại trừ phải tu luyện ra, còn phải dành thời gian học tập luyện đan, luyện khí, thậm chí là trận pháp, những thứ này ta đều có thể dạy ngươi, chỉ cần ngươi muốn học.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, tu vi ngươi hẳn là cao hơn nàng chứ? Nếu không, nàng cũng không đến mức chỉ dám đấu võ mồm, mà không dám trực tiếp động thủ, đúng không?

Thân ảnh xanh nhạt trầm mặc một chút, nói:

- Ta cũng không thể động thủ với nàng.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, muốn nói lại thôi, do dự một chút, vẫn không hỏi nhiều, nhẹ giọng nói:

- Không sao, Nguyệt tỷ tỷ dạy ta tu luyện, ta đến động thủ là được.

Thân ảnh xanh nhạt thu hồi ánh mắt, nhìn về phía xa xa, không nói gì nữa.

Lạc Thanh Chu đột nhiên hỏi:

- Đúng rồi, Nguyệt tỷ tỷ tại sao biết nơi này? Làm sao ngươi lại phát hiện ra người giấy đó? Ngươi sẽ không theo dõi rình mò ta, phải không?

Thân ảnh xanh nhạt quay đầu lại, nhìn hắn nói:

- Đúng thì đã sao?

Lạc Thanh Chu:

- Không sao cả.

Thân ảnh xanh nhạt lại lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, mới thu hồi ánh mắt, âm trầm nói:

- Trở về đi, tối mai nhớ đến tu luyện. Đến lúc đó, ta truyền thụ cho ngươi một bộ trận pháp, sau khi bày ở phủ đệ, những người giấy kia sẽ không có cách nào tiến vào.

Nói xong, thân ảnh chợt lóe, bay lên bầu trời đêm.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi còn chưa nói cho ta biết tối mai tu luyện ở nơi nào...

Thân ảnh giữa không trung kia, đột nhiên như ánh trăng tản ra, biến mất không thấy.

Lạc Thanh Chu ngẩn người, lại đứng trên gác mái một lát, mới bay xuống dưới gác mái, đi đến sông hộ thành.

Thần hồn xuất khiếu, tiến vào đáy sông.

Sau khi quan sát xung quanh đáy sông, hắn mới gửi cho Long nhi một tin nhắn nói với nàng ấy ngày mai di chuyển vào.

Nước sông hộ thành rất sâu, cũng rất rộng, đủ để Long Nhi ở lại.

Về sau hắn có lẽ sẽ tu luyện ở đây.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía phòng ốc xung quanh, đột nhiên thấy cách đó không xa có một căn gác xép trang trí xa hoa, đèn đuốc huy hoàng, đồng thời, ở lan can trên lầu, còn có vài nữ tử thân mặc lụa mỏng, run rẩy trong gió lạnh.

Những nữ tử kia đang uốn éo vòng eo mảnh khảnh, làm động tác mê người, từ gió đêm mang đến âm thanh nũng nịu của các nàng:

- Công tử, vào chơi đi... Trong lầu tiểu nữ tử rất ấm, cam đoan để cho công tử tiêu hồn thực cốt, lưu luyến quên về...

Kinh thành phồn hoa, thanh lâu ở nội thành, gần như mỗi con đường đều có.

Hơn nữa việc kinh doanh cũng rất tốt.

Bây giờ lại là thời điểm chuyển xuân, rất nhiều cử nhân vào kinh thi, cùng với văn nhân đến kết giao bằng hữu, đã chạy đến từ năm trước.

Tuy rằng quốc gia xảy ra rung chuyển, nhưng vẫn không ngăn được bản tính phong lưu của những văn nhân mặc khách này.

Dù sao mặc kệ ai làm hoàng đế, cũng sẽ không ảnh hưởng đến khoái hoạt của bọn họ.

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, cũng không có hứng thú gì, sau khi thần hồn trở về cơ thể, liền từ dưới lòng đất trở về Nam quốc quận vương phủ.

Thanh Lâu tuy rằng không thiếu nữ tử tài mạo song toàn, nhưng khẳng định không thể nào so được với nữ tử bên cạnh hắn.

Hắn ngay cả hứng thú liếc mắt một cái cũng không có.

Dù sao bên người hắn đều là tuyệt sắc, thậm chí còn có cao cao tại thượng...

- Ai!

Hắn vừa rồi từ dưới lòng đất trong phòng chui ra, trên giường đột nhiên truyền đến một tia sát khí.

Lập tức, âm thanh Tần nhị tiểu thư cũng vang lên, tựa hồ còn mang theo một tia e lệ bối rối:

- Là Thanh Chu ca ca. Nhanh lên, đừng xoa... Giúp ta buộc lại...

Lạc Thanh Chu vội vàng đi về phía cửa, nói:

- Các ngươi bận, ta đi tới chỗ Tiểu Điệp ngủ.

Tần nhị tiểu thư vội vàng nói:

- Thanh Chu ca ca, chàng đừng đi, chàng... Chàng lại đây, tới nơi này ngủ...

Lạc Thanh Chu dừng bước, nhìn về phía trong phòng.

Tần nhị tiểu thư lại nói:

- Mau đến đây đi, nằm xuống nói chuyện...

Dừng một chút, lại ôn nhu nói:

- Thanh Chu ca ca đừng sợ, Mỹ Kiêu tỷ nàng... Ngủ rồi...

Lạc Thanh Chu: -...

- Nào, Thanh Chu ca ca.

Tần nhị tiểu thư lại bắt đầu làm nũng.

Người Lạc Thanh Chu sắp mềm nhũn, không do dự nữa, cởi giày ra, đi tới.

Tần nhị tiểu thư tay trắng vén rèm ra, lại nũng nịu nói:

- Thanh Chu ca ca, mau tiến vào, bên trong rất ấm áp.

Lạc Thanh Chu cởi áo khoác và vớ ra, chui vào, kéo rèm cửa, nằm ở ngoài cùng.

Tần nhị tiểu thư giúp hắn đắp chăn xong, nhẹ giọng nói:

- Còn tưởng rằng Thanh Chu ca ca đêm nay không trở về chứ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters