Chương 2195: Tần phủ, Nữ đế làm khó dễ, người ở rể gan to bằng trời (2)

Lập tức nàng nhìn về phía người nào đó, hơi nhếch khóe môi lên, có chút đắc ý:

- Ban đầu lúc trẫm ở Mạc Thành, đã nhìn trúng tiên sinh, biết được hắn là rồng núp dưới đáy, cuối cùng sẽ có một ngày, bay lên trời mây, một bước lên trời. Bây giờ xem ra, quả nhiên trẫm không nhìn lầm người.

Nói xong, nàng lại nói:

- Tiên sinh, ngươi đồng ý thay trẫm đi trấn thủ Vân Thành không? Nếu bình định phản loạn, trẫm sẽ cho ngươi công đầu, phong hầu phong vương, cũng không phải việc khó.

Vừa nghe lời này, đám người Tần gia đều kích động, lại thấp thỏm, ánh mắt đều nhìn về phía thiếu niên bên cạnh.

Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, mở miệng nói:

- Bệ hạ, không phải tại hạ không muốn đi giúp bệ hạ phân ưu giải nạn, nhưng ta thật sự không thể đi.

- Ồ?

Nam Cung Hỏa Nguyệt híp ‌con mắt, nói:

- Vì sao không thể đi?

Lạc Thanh Chu cung kính nói:

- Bệ hạ chỉ còn lại năm vạn tướng sĩ, mục đích đi trấn thủ Vân Thành, không phải để tử chiến với phản quân mà muốn đi hù doạ bọn hắn. Trấn giữ Vân Thành, liền cắt đứt con đường đến kinh thành của Thái Vương, cũng làm cho quân của Thái Vương và liên quân bảy nước chư hầu không thể tụ hợp, thậm chí sẽ khiến liên quân bảy nước chư hầu lo sợ bất an, sợ phía sau có biến... Cho nên, năm vạn tướng sĩ này, tốt nhất nên trấn thủ ở nơi đó, hù sợ bọn hắn, kéo dài thời gian. Chờ quân địch tự loạn, hoặc chờ Nguyệt Ảnh cô nương bên kia thắng lợi. Đến lúc đó, thừa dịp hắn loạn, lấy mạng hắn, một kích tất thắng.

- Thời gian kéo càng dài, sẽ càng có lợi với bệ hạ. Bởi vì lời đồn vẫn đang lan truyền, mà các chư hầu khác đều đang tấn công từng bước xâm chiếm đất phong của những quân phản loạn kia, cho nên năm vạn tướng sĩ chỉ cần phòng thủ, phản quân tất loạn.

- Nếu bệ hạ để tại hạ dẫn năm vạn tướng sĩ đi trấn thủ, tại hạ không có danh tiếng gì, không có bất kỳ lực uy hiếp nào. Mười vạn quân của Thái Vương cũng không chỉ để trưng cho đẹp, nếu như hắn cảm thấy tại hạ là quả hồng mềm, chủ động mang quân đến đánh, tình huống lúc đó sẽ không thể dự liệu. Mà quân canh giữ Vân Thành cùng kia vạn tướng sĩ kia, rất có thể cũng sẽ bởi vì tại hạ bừa bãi vô danh mà quân tâm bất ổn, hậu quả không thể đoán được...

- Nhưng nếu bệ hạ phái một danh tướng thanh danh hiển hách, rất có uy vọng tới, năm vạn tướng sĩ lại thêm hai vạn tướng ở Vân Thành, nhất định quân tâm vững chắc, tướng sĩ trên dưới một lòng. Mà Thái Vương cũng tuyệt đối không dám phớt lờ, không dám tùy tiện tấn công, chỉ cần hắn do dự, cẩn thận, như vậy, hắn chắc chắn sẽ bại!

Lời này nói xong, trong đại sảnh, hoàn toàn yên tĩnh.

Ánh mắt của Nam Quốc quận vương nhìn về phía hắn hoàn toàn khác so với ngày xưa.

Ánh mắt của người Tần gia cũng khác nhau.

Một lúc lâu sau, Nam Cung Hỏa Nguyệt nâng chén rượu lên, trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười, nói:

- Tiên sinh, trẫm kính ngươi một chén trước.

Lạc Thanh Chu nâng chén rượu lên, từ xa đụng với nàng một cái, uống một hơi cạn sạch.

Nam Cung Hỏa Nguyệt uống xong rượu trong chén, ánh mắt sáng rực mà nhìn hắn nói:

- Suy nghĩ lần này của tiên sinh cũng không khác gì của trẫm mấy. Buổi chiều, trẫm đã kêu Uất Trì Lăng mang theo năm vạn quân xuất phát đi Vân Thành, đồng thời khuyên bảo hắn, chỉ cần phòng thủ. Trừ phi quân của đối phương loạn, hoặc là quân của liên quân bảy nước chạy tán loạn, mới có thể chủ động xuất kích.

Nói đến đây, nàng cười nói:

- Vừa nãy trẫm hỏi, chỉ là để thăm dò tiên sinh mà thôi, tiên sinh chớ trách. Trẫm rất vui mừng, cũng rất tự đắc, có thể cùng suy nghĩ với tiên sinh. Nếu như thế, vậy lần bình định này, trẫm hoàn toàn chắc chắn, đạt được thắng lợi!

- Về phần tiên sinh trước đó... Chống đối, trẫm sẽ không so đo nữa.

Dứt lời, nàng lại cầm ly rượu lên nói:

- Tiên sinh, Tần nhị tiểu thư, đến, trẫm lại mời phu thê các ngươi một chén.

Nói xong, nàng lườm người nào đó một chút.

Lạc Thanh Chu và Tần nhị tiểu thư, đều bưng chén rượu lên.

Lúc này, bầu không khí trên bàn cuối cùng cũng trở nên dễ chịu hơn.

Trong lòng người Tần gia, cũng coi như ‌thở dài một hơi.

Tiệc tối lại kéo dài gần nửa canh giờ.

Bên ngoài sắc trời đã tối.

Nam Cung Hỏa Nguyệt đứng lên nói:

- Thời gian không còn sớm, trẫm sẽ không quấy rầy‌ chư vị. Trong cung còn một số chính sự cần trẫm trở về xử lý, trẫm cáo từ trước.

Đám người liền vội vàng đứng lên ‌cung tiễn.

Một đường đưa đến ngoài cửa lớn.

Nam Cung Hỏa Nguyệt ngồi lên xe, nàng xốc màn cửa lên, nhìn về phía bên ngoài, cười nói:

- Tần đại nhân, Tần phu nhân, đêm nay đa tạ khoản đãi. Tiệc tối lần này, trẫm ăn rất vui vẻ. Nếu như lần sau còn có thời gian, trẫm sẽ thường xuyên tới quấy rầy, hi vọng Tần đại nhân Tần phu nhân không ngại phiền hà.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters