Chương 2201: Nhị tiểu thư nghiêm tại lục mình, nữ hoàng bệ hạ thẹn quá hoá giận (2)

Lạc Thanh Chu nói:

- Cho nên đối phương có mục đích gì?

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn hắn nói:

- Ngươi hỏi trẫm? Trẫm hỏi ai? Cuối cùng ngươi giải quyết thế nào.

Lạc Thanh Chu nói:

- Ta giết thần hồn và bản thể của hắn.

Khoé miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt giật giật một chút, nói:

- Hắn đến cùng đã làm cái gì? Chắc chắn hắn đã làm cái gì đó, nếu không chỉ tuỳ tiện lượn lờ một chút, ngươi đã lập tức giết hắn?

Lạc Thanh Chu không trả lời, nói:

- Bệ hạ có thể nói với ta một vài tình huống của tên Khai Quốc hầu kia không? Ví dụ như tu vi của hắn, thực lực trong phủ hắn, hoặc là sau lưng của hắn có thế lực gì?

Nam Cung Hỏa Nguyệt trầm ngâm một chút, nói:

- Hắn có tu vi Đại Võ Sư sơ kỳ, hai nhi tử của hắn, một tên là Võ Sư hậu kỳ, một tên Đại Võ Sư trung kỳ. Còn những chuyện khác, trẫm cũng không biết. Người Khai Quốc Hầu phủ, bình thường đều rất khiêm tốn, chưa hề làm chuyện gì khiến người khác phải chú ý. Tên Khai Quốc hầu kia bình thường cũng trầm mặc ít nói, ở trên triều đình chưa hề phát biểu ý kiến gì của mình. Lần chúng ta thành thân, hắn cũng chỉ kính ngươi một chén rượu, sau đó liền lui xuống...

Lạc Thanh Chu nghiêm túc nghe, ghi tạc từng câu từng chữ trong lòng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nói xong, lại nhìn hắn nói:

- Hầu tước của hắn là do kế thừa, chưa có công lao gì, lúc trước trẫm đề nghị cắt giảm tước vị, cực kì bất lợi đối với bọn hắn, nhưng hắn cũng không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, càng không hề đưa ra ý kiến phản đối. Cho nên ấn tượng của trẫm đối với hắn, cũng không tệ lắm.

Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, nói: ‌

- Tạ ơn bệ hạ, thần nhớ kỹ.

Nam Cung Hỏa Nguyệt không khỏi liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Lúc thì thần, lúc thì ta, không chút quy củ.

Lạc Thanh Chu vươn tay, giúp nàng vén một sợi tóc rũ xuống gương mặt, ôn nhu ghé đến sau tai, nói:

- Nếu ở trên giường mà còn giữ quy củ, vậy bệ hạ cảm thấy còn có thú vị sao?

Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên nằm xuống, nhắm‌ hai mắt lại, nói:

- Không cho phép nói chuyện.

Nói xong, nàng đột nhiên lại mở hai mắt ra nói một câu:

- Trẫm sẽ phái người giúp ngươi âm thầm điều tra, ngươi tạm thời không nên làm bậy làm bạ. Nếu hắn xảy ra chuyện, những người khác còn tưởng rằng trẫm ngay cả một‌ lão thần cũng không bỏ qua.

Lạc Thanh Chu cũng nằm xuống, giúp nàng đắp chăn xong, nói:

- Ta sẽ tra rõ trước.

- Ừm.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhắm hai mắt lại, lông mi thật dài rung động nhè nhẹ, tựa hồ đang đợi cái gì.

Lạc Thanh Chu yên tĩnh nhìn nàng chằm chằm trong chốc lát, mới tiến tới, hôn khẽ một cái vào mắt nàng, lại hôn một chút khuôn mặt của nàng, sau đó, hôn đến cái miệng nhỏ của nàng...

Đột nhiên, hắn lại buông ra, mở miệng nói:

- Bệ hạ, đêm nay ngươi muốn làm Hoàng đế làm cao cao tại thượng, hay là...

- Ngậm miệng! Không cho phép ngươi nói tiếp!... Hôn ta.

- Ngậm miệng làm sao hôn? Còn nữa, bệ hạ ngay cả “trẫm” cũng không nói luôn sao? Còn có... A...

Nữ đế bệ hạ đột nhiên hung tợn, cắn một cái vào miệng hắn.

Ngoài cửa sổ, đêm tối như mực.

Thiên hạ đại loạn, yêu ma hoành hành.

Biên cảnh, Yêu tộc chiếm giữ Mạc Thành cũng vào lúc này dựng cờ công kích Đại Viêm.

Các thành trì ở biên cảnh nhao nhao báo nguy.

Mà giờ khắc này, những người nắm quyền ở Đại Viêm lại vì mưu cầu quyền lực cao hơn mà tự giết lẫn nhau.

Hỏa Nguyệt quốc ‌bị vây công, đã bắt đầu.

Nguyệt Ảnh dẫn đầu viện quân, vẫn nhanh chóng đi lên đường như cũ.

Liên quân bảy nước chư hầu bao vây toàn bộ đô thành Hoả Nguyệt quốc, không ngừng phát động những đợt tấn công với quy mô lớn.

Mà quân của Thái Vương, vẫn đóng quân sống chết mặc bay ở cách thành trì không xa, tựa hồ muốn đợi đến khi Hỏa Nguyệt quốc hoàn toàn bị đánh hạ, mới dám tiếp tục đi tới.

Uất Trì Lăng cũng suất lĩnh năm vạn tướng sĩ, hối hả chạy tới Vân Thành.

Một trận đại chiến, sắp bắt đầu.

Toàn bộ các nơi trong lãnh thổ Đại Viêm, cũng rung chuyển bất an, trong lòng bách tính đều bàng hoàng.

Nhưng, thân là trung tâm quyền lực toàn bộ Đại Viêm, kinh thành vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu, giống như không bị các nơi náo động mà bị ảnh hưởng.

Ngày mười ba tháng giêng.

Một ngày này, Nữ đế vừa đăng cơ không lâu, lại không tảo triều.

Thẳng đến chạng vạng tối, đám đại thần tụ tập ở Vị Ương Cung mới nghe được bên ngoài truyền đến một tiếng the thé:

- Hoàng Thượng giá lâm!

Nữ đế bệ hạ mặc long bào đỏ rực, được Nguyệt Vũ nâng đỡ, thần sắc uy nghiêm tiến vào đại điện.

Chúng đại thần vội vàng hành lễ.

Cùng lúc đó.

Trong toà mật thất nào đó ở Dao Hoa cung, Lạc Thanh Chu đã tu luyện được một ngày, chậm rãi thu công, lập tức, trực tiếp từ lòng đất rời đi.

Lúc trở lại Tần phủ, Tần nhị tiểu thư đang mang theo mấy người Thu nhi Tiểu Điệp đến vườn hoa giúp Bách Linh trồng hoa.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters