Chương 2212: Nữ đế tức giận, Lạc Thanh Chu giết chóc (2)

Nữ tử mặc tử y ngồi đối diện, kiêu căng nói:

- Khai Quốc hầu có chuyện xin nói.

Đường Kính Đức nhìn nàng, chắp tay nói:

- Lam tiên tử của quý tông đã đáp ứng lão phu, xong chuyện này, sẽ để một nhà bốn người ta đi quý tông tu luyện. Hiện giờ chuyện gấp gáp, chỉ sợ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, lão phu hy vọng có thể để hai nhi tử của lão phu đi đến quý tông trước, Cốc tiên tử xem có được không?

Hắn lại nói:

- Thiên phú bọn chúng không tệ, lão phu có thể cam đoan, bọn chúng sẽ trung thành và tận tâm đối với quý tông.

Nữ tử mặc tử y nghe vậy, lạnh lùng nói:

- Hầu gia cũng quá nóng vội rồi. Lam sư tỷ nếu đã đáp ứng ngươi, đương nhiên sẽ không đổi ý. Chờ chuyện này xong, sẽ thu bọn họ làm đệ tử Phiêu Miểu Tiên Tông ta.

Nói xong, ngữ khí lại hòa hoãn lại:

- Hiện giờ chuyện nơi này mới bắt đầu, chúng ta không cách nào ở bên ngoài động thủ, chỉ có thể dựa vào các ngươi, đây là lúc cần dùng người. Hai nhi tử của Hầu gia, vừa thông minh, tu vi cũng không tệ, hẳn có thể ở đây lập công cho tông môn ta. Đến lúc đó đi tông môn, đãi ngộ đương nhiên sẽ nhiều hơn so với các đệ tử khác.

Vừa nghe lời này, Đường Kính Đức không dám nói nhiều nữa, chỉ đành nói:

- Như thế, sau này xin Cốc tiên tử chiếu cố nhiều hơn.

Nữ tử mặc tử y thản nhiên nói:

- Ta ở tông môn cũng chỉ là một đệ tử ngoại môn mà thôi, Lam sư tỷ sở dĩ phái ta đến, là bởi vì ta sẽ không khiến cho những người khác và các thế lực khác chú ý. Theo quy định, ta không thể xuất hiện ở đây. Nói đến chuyện sau này chiếu cố, đương nhiên phải dựa vào Lam sư tỷ, nàng chính là một trong những đệ tử có tiền đồ nhất nội môn. Hầu gia, chỉ cần chuyện lần này chúng ta làm tốt, về sau ở tông môn, đương nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió. Chờ Lam sư tỷ lấy được linh quáng cùng quân quyền nơi này, có lẽ sẽ càng được tông môn coi trọng, đến lúc đó, chúng ta đương nhiên cũng sẽ nước lên thuyền cao...

Đường Kính Đức trầm ngâm một chút, hỏi:

- Cốc tiên tử, lẽ ra Tần gia yếu nhất, trưởng công chúa lại cực kỳ coi trọng tên ở rể Tần gia đó, có khi mưu kế mấy ngày trước còn do chính tên ở rể đó bày ra, đêm nay chúng ta vì sao không đi giết bọn họ trước?

Nữ tử mặc tử y nghe vậy tự hỏi một chút, nói:

- Đây là quyết định của Lam sư tỷ, ta cũng không biết. Có thể ở trong lòng nữ tử kia, Nam Quốc Quận Vương có địa vị quang trọng hơn, dù sao lời nói của hắn rất có trọng lượng trong các chư hầu. Nếu để hắn tiếp tục liên lạc và mê hoặc, chỉ sợ các chư hầu khác đều sẽ thần phục.

Lúc này, Đường gia tử Đường Tuấn đột nhiên chắp tay mở miệng nói:

- Cốc tiên tử, nếu tên ở rể Tần gia kia chỉ là một người đọc sách, không bằng để ngày mai ta đi giải quyết hắn.

Nữ tử mặc tử y nhàn nhạt nhìn hắn một cái, nói:

- Chờ Lam sư tỷ trở lại rồi nói sau.

Nàng nhìn thoáng qua ngọc thạch trong tay, nói:

- Hẳn là sắp rồi, Nam Quốc Quận Vương phủ cao thủ không nhiều lắm, Lam sư tỷ lại tự mình phụ thân đi, có lẽ đã rất nhanh sẽ giải quyết xong.

Đường Kính Đức cười lạnh nói:

- Đến bình minh, có lẽ cả kinh thành và Đại Viêm đều phải chấn động. Hãy để họ nhìn, kết quả của nàng ta.

- Ai?

Đúng lúc này, ánh mắt nữ tử mặc tử y đột nhiên nhìn về phía cửa.

Người trong thạch thất đều biến sắc, đứng lên.

Lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh của thủ vệ:

- Hầu gia, là con mèo của phu nhân.

- Mèo?

Đường Kính Đức nghe vậy sửng sốt một chút, quả nhiên mở cửa động ra.

Một con mèo nhỏ màu trắng đang ngồi xổm ở cửa, nhẹ nhàng lắc lư chiếc đuôi, một đôi mắt màu hổ phách tò mò nhìn về phía thạch thất.

Đường Kính Đức nhíu nhíu mày, đang muốn đi lên ôm lên, nữ tử mặc tử y đột nhiên quát:

- Cẩn thận!

Vừa nghe lời này, Đường Kính Đức lập tức lui về phía sau vài bước.

Hào quang trong tay nữ tử mặc tử y chợt lóe, lấy ra một gương đồng, đi về phía trước vài bước, nhắm ngay con mèo trắng ở cửa, lạnh lùng nói:

- Mèo sao lại đột nhiên chạy tới mật thất? Coi chừng có người thần hồn phụ thân.

Dứt lời, hào quang gương đồng trong tay chợt lóe, bao trùm con mèo trắng kia.

Tất cả mọi người trong thạch thất đều khẩn trương hẳn lên.

Nhưng con mèo trắng kia vẫn ngồi xổm ở đó, nghiêng đầu, tò mò nhìn gương phát ra cột sáng, trên người không xuất hiện bất kỳ dị thường nào.

Nữ tử mặc tử y lại chiếu thêm một hồi, nhất thời có chút xấu hổ, thu hồi gương đồng, quát lớn với thủ vệ bên ngoài:

- Ai bảo các ngươi thả nó vào? Bắt nó ra.

Đường Kính Đức cũng lớn tiếng quát lớn:

- Lúc trước lão phu phân phó như thế nào? Không có lời của lão phu, bất cứ thứ gì cũng không được vào! Nếu có lần sau, tuyệt đối không tha thứ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters