Chương 2215: Thanh Chu giận đồ môn, Nguyệt tỷ tỷ minh ngộ « Đạo Đức Kinh » (1)

Ngày hôm sau.

Tin tức truyền ra, toàn bộ Đại Viêm chấn động.

Đường lớn ngõ nhỏ khắp kinh thành, đều đang thảo luận chuyện tối hôm qua Khai Quốc Hầu phủ bị người tàn sát, toàn bộ phủ đệ hóa thành tro bụi.

Về phần biến cố của Nam Quốc Quận Vương phủ, dân chúng bình thường còn chưa nhận được tin tức.

Nhưng thành viên hoàng thất, triều thần, cùng với chư hầu các nơi, đều lập tức nhận được tin tức, đều khiếp sợ không thôi.

Trời vừa sáng.

Lạc Thanh Chu trở lại Tần phủ, vừa tắm rửa nghỉ ngơi, Nguyệt Vũ đã mang theo người tới.

- Lạc công tử, bệ hạ tuyên ngươi tiến cung.

Ngữ khí Nguyệt Vũ rất khách khí, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng rất phức tạp.

Lạc Thanh Chu không hỏi nhiều, theo nàng vào hoàng cung.

Dao Hoa Cung, trong thư phòng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt mặc quần áo đỏ rực, đang nhíu mày, đang nhìn bảo điệp đưa tin trong tay.

Người của Nam Quốc Quận Vương phủ và Khai Quốc Hầu phủ bị người tàn sát, chư hầu các nơi đều nói bóng nói gió, hỏi thăm tình huống.

Nếu xử lý không tốt, sẽ làm cho lòng người đại loạn.

- Bệ hạ, Lạc công tử tới rồi.

Nguyệt Vũ ở cửa cung kính báo cáo.

Giọng lạnh lùng của Nam Cung Hỏa Nguyệt từ trong phòng truyền đến:

- Để hắn tiến vào.

Trong giọng nói, tựa hồ còn mang theo một tia tức giận.

Lạc Thanh Chu cởi giày, vén rèm châu ra, cúi đầu đi vào.

Nam Cung Hỏa Nguyệt buông bảo điệp trong tay xuống, ánh mắt uy nghiêm mà lạnh như băng nhìn hắn, vốn định mở miệng trách cứ vài câu, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn cùng thần thái không liên quan đến mình, lại phát hiện mình cũng không có bất kỳ lý do gì trách cứ, chỉ đành lạnh lùng nói:

- Tin tức tối hôm qua, ngươi biết chưa?

Lạc Thanh Chu cung kính nói:

- Thần cũng vừa rồi biết được, trong lòng rất khiếp sợ.

Nam Cung Hỏa Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nói:

- Cũng chỉ là khiếp sợ thôi sao?

Lạc Thanh Chu nói.

- Đương nhiên, còn có phẫn nộ. Nam Quốc Quận Vương phủ bị người tàn sát, trời đất nổi giận, bệ hạ nhất định phải làm chủ cho bọn họ.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nắm chặt bảo điệp đưa tin trong tay, lạnh lùng nói:

- Vậy Khai Quốc Hầu thì sao?

Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn về phía nàng, nói:

- Chết chưa hết tội.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, trầm mặc một chút, nói:

- Ngươi có chứng cớ?

Lạc Thanh Chu nói.

- Có.

Nam Cung Hỏa Nguyệt dời ánh mắt, cúi đầu nhìn thoáng qua bảo điệp trong tay, vẫn chưa mở miệng hỏi, nói:

- Trẫm hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Trong một đêm, Nam Quốc Quận Vương phủ cùng Khai Quốc Hầu phủ đều bị người tàn sát, các chư hầu các nơi nghe được tin tức này, đều rất sợ hãi. Bọn họ có lẽ sẽ hoài nghi trẫm đó là do trẫm giết, không thể chứa lão thần...

Lạc Thanh Chu mở miệng nói:

- Bệ hạ, lúc này, chính là lúc quân cờ ngài bố trí ở các nơi phát huy tác dụng. Nói cho thiên hạ biết, ngài đã điều tra được những sát thủ kia là ai, hơn nữa còn nói cho bọn họ biết, là Thái Vương cùng chư hầu bảy nước phái tới... Mọi người đều biết, Nam Quốc Quận Vương thời gian này luôn vì ngài mà bôn ba, ngài không thể nào ra tay với hắn, mà Khai Quốc hầu cũng đã thần phục ngài từ lâu, ngài làm sao có thể diệt cả nhà hắn? Cho nên người ra tay, nhất định là đối thủ của ngài. Để cho tất cả các thế lực trong thiên hạ đều biết hành vi đê tiện của Thái Vương và chư hầu bảy nước...

- Đồng thời, nói cho thiên hạ, Nam Quốc Quận Vương đề nghị phân chia ruộng đất cho tất cả dân chúng Đại Viêm, giảm thuế cho thương hộ, đề cao đãi ngộ cho binh lính vân vân, nhưng lại bị Thái Vương và chư hầu bảy nước liên thủ sát hại...

- Bệ hạ chỉ cần nói mình đã tìm được chứng cớ, không cần lấy ra, chỉ cần truyền lời đồn ra ngoài. Khi đó, Thái vương và chư hầu bảy nước trăm miệng khó giải thích, dân chúng và tướng sĩ sẽ phỉ nhổ bọn họ...

Lạc Thanh Chu lại nói hồi lâu, mới dừng lại, nhìn nàng nói:

- Bệ hạ thấy thế nào?

Nam Cung Hỏa Nguyệt đang kinh ngạc nhìn hắn, nghe vậy tỉnh táo lại, phức tạp nói:

- Tiên sinh quả nhiên không hổ là quân sư của trẫm, kế này rất tuyệt vời. Cứ như vậy, quân tâm bọn họ nhất định sẽ càng thêm loạn, không chịu nổi một kích.

Bầu không khí bỗng im lặng.

Lạc Thanh Chu mở miệng hỏi:

- Vương phi và hai vị quận chúa, có khỏe không?

Nam Cung Hỏa Nguyệt trầm mặc một chút, nói:

- Trẫm đã đón bọn họ vào trong cung.

Nói xong, nàng lại nhìn hắn nói:

- Tiên sinh, người hiện giờ giúp trẫm làm việc, cũng có thể sẽ gặp nguy hiểm. Ngươi là quân sư của trẫm, đứng mũi chịu sào. Cho nên, trẫm hy vọng tiên sinh có thể mang theo người nhà ngươi, chuyển vào hoàng cung ở, như vậy sẽ an toàn hơn.

Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, nói:

- Đa tạ ân sủng bệ hạ, chỉ là chuyện này, tại hạ còn phải trở về thương lượng với người nhà một chút.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters