- Quan Ninh vương càng thảm hơn, mang theo thê thiếp hoảng hốt không chọn đường, chạy trốn đến một thôn, trực tiếp bị thôn dân dùng cuốc đập nát đầu, quần áo trên người cũng bị lột sạch...
Trong đại điện, chúng đại thần nghe đều mở to hai mắt, tâm triều dâng trào, một đám kích động mặt đỏ bừng.
Đợi tên đại thần thao thao bất tuyệt hưng phấn nói xong, trong đại điện đều nổ tung!
- Thật tuyệt vời! Thật tuyệt vời!
- Chết tốt lắm! Chết tốt lắm! Trừng phạt đúng tội!
- Bệ hạ bày mưu tính kế, quyết thắng ngoài ngàn dặm, quả nhiên là mưu kế vô song, thiên hạ vô địch.
- Tài năng của bệ hạ, cho dù là tiên đế, cũng phải khen không dứt miệng! Hôm nay thi triển tiểu kế một chút, đã có thể bình định thiên hạ, tiên đế nếu ở đây, nhất định còn kích động hơn chúng thần!
- Bệ hạ vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!
Giờ phút này, không còn ai dám nghi ngờ vị Nữ đế Đại Viêm ngồi trên hoàng vị này, thần sắc vẫn bình thường như trước, giống như đã tính được hết mọi chuyện, quả nhiên là Nữ đế đệ nhất Đại Viêm.
Quần thần thấp thỏm bất an, rốt cục cũng ổn định lại.
Ngay cả liên quân chư hầu bảy nước cũng bị đánh bại một cách đơn giản, quân đội Thái vương, có gì phải sợ?
Những đại thần mấy ngày trước vẫn có chút ý kiến với mưu kế này, giờ đây đều tâm phục khẩu phục, triệt để khuất phục.
Nam Cung Hỏa Nguyệt ngồi trên long ỷ trên đài cao, nhìn chúng đại thần kích động kính phục phía dưới, trên khuôn mặt lạnh như băng mà uy nghiêm của nàng, vẫn không có bất kỳ gợn sóng nào như trước.
Vào buổi tối.
Nàng nhận bái lạy của các đại thần, rời khỏi Vị Ương cung.
Trở lại tẩm cung.
Nàng cởi long bào ra, ở trong tủ quần áo chọn thật lâu, thay áo lót do cửa hàng Tần gia thiết kế, lập tức mặc vào váy đỏ rực, đi mật thất.
Trước khi tiến vào lòng đất, nàng đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Nguyệt Vũ canh giữ bên ngoài, dừng một chút, hỏi:
- Trước đây, ngươi có từng suy nghĩ việc, Nguyệt Ảnh sẽ thắng một cách đơn giản như vậy không?
Nguyệt Vũ giật mình một chút, cúi đầu cung kính nói:
- Thuộc hạ cho rằng, ít nhất phải kéo dài một tháng, hơn nữa thắng bại khó lường. Dù sao, đối phương có hơn mười vạn binh, vài tên chư hầu lại mang theo binh lính, còn có mười vạn quân của Thái Vương ở cách đó không xa nhìn chằm chằm... Thật sự không ngờ, Nguyệt Ảnh mới vừa đi, đã... Thắng một trận lớn như vậy.
Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt lóe lên, nhìn nàng nói:
- Ngươi có phải càng sùng bái hắn không? Ngày càng thích hắn rồi?
Sắc mặt Nguyệt Vũ khẽ biến, gắt gao cúi đầu, nói:
- Thuộc hạ...
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn sắc mặt nàng, thần sắc hoảng hốt một chút, đột nhiên tự giễu cười, nói:
- Thật ra, trẫm đang nói chuyện với mình...
Nguyệt Vũ sửng sốt một chút, trong lòng run lên, ngẩng đầu nhìn nàng:
- Bệ hạ, Ngài... Hắn...
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi đang nghĩ, trẫm đã có phu quân, lại đi thích một người khác?
Nguyệt Vũ cuống quít cúi đầu, không dám nói nữa, nhưng vẻ mặt tràn ngập thắc mắc.
Trong phòng im lặng một lúc.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên thở dài một hơi, nói:
- Không trách, muốn trách, cũng phải trách hắn quá... Thích diễn. Ai có thể ngờ một tên đọc sách yếu đuối không chịu nổi, tài hoa hơn người, trên người tràn ngập mùi thư sinh, lại là một tên võ giả Tông Sư chứ? Ai có thể ngờ rằng, hắn và tên Sở Phi Dương tướng mạo bình thường, đồ đệ của Lăng Tiêu Tông, giết người không chớp mắt lại là cùng một người chứ.
Vừa nghe lời này, Nguyệt Vũ liền chấn động, trong đầu chỉ còn lại trống rỗng, vẻ mặt ngốc trệ nhìn nàng.
- Ngươi chắc phải vui vẻ lắm mới đúng.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhìn nàng một cái, váy áo giương lên, dưới chân sinh hỏa, tiến vào lòng đất, âm thanh uy nghiêm mà lạnh như băng lại truyền đến:
- Nếu thân thể trẫm không khỏe, sẽ cho ngươi thị tẩm... Đương nhiên, còn có Nguyệt Ảnh...
Còn một câu, ẩn trong thông đạo đen kịt, không truyền ra:
- Nơi đó dù có nhiều nữ nhân hơn nữa, làm sao có thể so sánh được với chỗ của trẫm chứ? Trẫm muốn hắn yêu nơi này, lưu luyến quên về...
Dưới lòng đất, trong linh quáng chi tâm.
Lạc Thanh Chu rốt cục cũng tỉnh táo lại từ trạng thái tu luyện.
Liên tục tu luyện ba ngày, giúp năng lượng trên thân thể của hắn tràn đầy, đã không cách nào tiếp tục nữa.
Hắn phải nhanh chóng luyện hoá toàn bộ thành của riêng mình, đồng thời cần bộc phát ra ngoài.
Cứ lặp đi lặp lại hấp thu bộc phát như vậy, trùng kích cùng kích thích các kinh mạch huyệt đạo ngũ tạng lục phủ, mới có thể rèn luyện toàn bộ thân thể tốt hơn.
Hắn lấy bảo điệp đưa tin ra, xem tin nhắn phía trên.
Có Long Nhi gửi tới, quận chúa gửi tới, sư thúc gửi tới, Chu Yếm gửi tới, không ngờ còn có sư phụ gửi tới.
Nhưng ba cái cuối cùng, thật không ngờ lại là do Nguyệt tỷ tỷ gửi tới.
Người đầu tiên hắn mở tin nhắn ra nhìn đương nhiên là Nguyệt tỷ tỷ.