Hạ Thiền đứng ở trong góc, quay mặt đi, khóe miệng khẽ giật giật một chút.
Lạc Thanh Chu tuy rằng không muốn ở lại chỗ này quá lâu, nhưng cũng không dám từ chối, chỉ đành cởi giày, đi tới, khom lưng, lên giường, ngồi xuống đối diện.
Tần đại tiểu thư lần đầu tiên mời hắn chơi cờ.
Hơn nữa vị đại tiểu thư này vất vả lắm mới có được một chút hứng thú, hắn nhất định không thể từ chối.
Cho dù nhạc mẫu đại nhân biết, có lẽ cũng sẽ mở một con mắt, nhắm một con mắt đi.
- Ngươi muốn quân đen, hay trắng?
Tần đại tiểu thư mở miệng nói.
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, lại nhìn nàng một cái.
Đôi mắt thâm sâu mà xinh đẹp kia, tinh khiết không nhiễm một hạt bụi, giống như toàn bộ thế tục đều không thể nhiễm được một chút bụi bặm gì ở bên trong.
Nàng mặc bạch y như tuyết, tinh khiết như suối, tất nhiên phải đi quân trắng.
Lạc Thanh Chu mang quân đen qua, nói:
- Ta muốn quân đen.
Hắn lại nói:
- Đại tiểu thư trước.
Tần đại tiểu thư dừng một chút, vươn ngón tay ngọc trắng nõn, lấy một quân trắng, đặt ở trên bàn cờ.
Lạc Thanh Chu cầm lấy một quân đen, đặt ở bên cạnh.
Bên ngoài cửa sổ, gió lạnh nghẹn ngào.
Bên trong cửa sổ, yên tĩnh không tiếng động, chỉ có quân cờ hạ xuống, vang lên tiếng rơi nhẹ nhàng.
Chỉ mới đi vài bước.
Lạc Thanh Chu biết Tần đại tiểu thư, hẳn mới vừa học chơi cờ không lâu.
Có lẽ là Tần nhị tiểu thư mới dạy nàng.
Tần đại tiểu thư hơi nhíu mày, tựa hồ phát hiện mình có thể sẽ thua, nhịn không được nâng con mắt lên, nhìn hắn một cái.
Bách Linh đang ở một bên quan sát, đột nhiên mở miệng nói:
- Tiểu thư, trong phòng thật nóng, có muốn cởi vớ ra không?
Lạc Thanh Chu: - ...
Được rồi, muốn hắn ta bị phân tâm, phải không?
Lúc này mới bắt đầu, đã bắt đầu nhịn không được mà sử dụng âm mưu quỷ kế, muốn dùng mỹ nhân kế?
Hắn đành phải cố ý đặt sai mấy quân, để Tần đại tiểu thư vãn hồi cục diện.
Tần đại tiểu thư tiếp tục đi xuống.
Lại qua một lát nữa.
Tần đại tiểu thư lại hơi nhíu mày.
Bách Linh lập tức nói:
- Cô gia, ngươi mau nhìn, Thiền Thiền hình như đứng ngủ thiếp đấy.
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn lại.
Bách Linh lập tức cầm lấy hai quân cờ của hắn, lại đặt mấy quân cờ của Tần đại tiểu thư bỏ vào bàn cờ.
Lạc Thanh Chu vẫn nhìn Hạ Thiền trong góc như trước, làm bộ như cái gì cũng không biết.
Hạ Thiền cũng cố ý nhắm hai mắt lại, khuôn mặt ửng đỏ.
Chậc chậc, đều đang giúp đại tiểu thư chơi xấu đúng không?
- Thiền Thiền, buồn ngủ thì lên giường ngủ đi.
Lạc Thanh Chu cố ý gọi một tiếng, lúc này mới quay đầu lại, một lần nữa nhìn về phía bàn cờ.
Hắn nhìn trộm Tần đại tiểu thư đối diện một cái.
Dung nhan tuyệt mỹ không tỳ vết của Tần đại tiểu thư vẫn trong như tuyết, không có bất kỳ gợn sóng nào.
Đương nhiên, càng không có bất kỳ biểu tình chột dạ cùng xấu hổ nào.
Lạc Thanh Chu cầm quân cờ, tiếp tục đặt xuống.
Hắn chắc chắn không muốn hát thêm hai trăm lần nữa, thật sự xấu hổ.
Đương nhiên, cũng không thể để Tần đại tiểu thư thua quá khó coi.
Lại qua một lát nữa.
Hắn đặt xuống một quân cờ, Tần đại tiểu thư đã sắp thua rồi.
Bách Linh đột nhiên nói:
- Cô gia, ngươi quay đầu đi, người ta muốn giúp tiểu thư cởi vớ, ngươi không được nhìn trộm.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, rất nghe lời quay đầu lại, lại nhìn về phía Hạ Thiền trong góc.
Hạ Thiền tựa hồ có chút chột dạ, quay mặt đi, nhìn về phía nơi khác.
- Được rồi, cô gia, tiếp tục chơi nào.
Bách Linh cười hì hì nói.
Lạc Thanh Chu quay đầu lại, trước tiên nhìn thoáng qua bàn cờ, lại nhịn không được nhìn đối diện một cái.
Tần đại tiểu thư vẫn mặt không gợn sóng như trước.
- Khụ...
Hắn đột nhiên nhìn bàn cờ nói:
- Ôi, sao ta nhớ rõ ràng chỗ ta còn có một quân cờ...
Bách Linh lập tức nói:
- Cô gia, ngươi chắc chắn đã nhớ lầm, tiểu Bách Linh vẫn luôn giúp ngươi nhìn chằm chằm.
Lập tức nàng lại thúc giục thêm uy hiếp nói:
- Cô gia, mau đi đi chứ, đừng chơi xấu. Hừ, cẩn thận người ta đi nói cho Nhị tiểu thư và phu nhân, nói ngươi ngay cả chơi cờ cũng khi dễ tiểu thư nhà ta.
Lạc Thanh Chu nhìn kỹ quân cờ một chút, phát hiện vẫn còn có thể cứu vãn.
Một chủ một tớ này, hình như đều mới học chơi cờ, mặc dù bí mật làm nhiều động tác tay chân như vậy, vẫn không ép hắn vào tuyệt cảnh.
Lần này, hắn quyết định không nhường đường nữa.
Nếu tiếp tục nhường, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Một lát sau.
Bách Linh lại muốn nói chuyện, Lạc Thanh Chu trực tiếp đặt hai quân đen còn lại lên, nói:
- Dù đại tiểu thư có đi nước nào, đều sẽ thua không thể nghi ngờ.
Dứt lời, hắn lập tức xuống giường, chắp tay nói:
- Đại tiểu thư, ta thắng.
Bách Linh bĩu môi, nói:
- Tiểu thư còn chưa có đi, cô gia đã đi trước rồi.
Lập tức con ngươi linh động của nàng xoay chuyển, đột nhiên nói.