Thân ảnh xanh nhạt cứng đờ một chút, không trả lời.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Nguyệt tỷ tỷ yên tâm, ta chỉ đứng nhìn từ xa một cái, ta chỉ là... Tò mò... Rốt cuộc là loại người gì, mới có phúc khí cưới Nguyệt tỷ tỷ làm thê tử...
Thân ảnh xanh nhạt đứng trước dược đỉnh, không nhúc nhích, toàn bộ thân thể bị vầng sáng màu trắng bao bọc, không thấy rõ biểu tình trên mặt.
Yên tĩnh trong nhất thời dài.
Nàng từ từ mở miệng nói:
- Đêm nay luyện chế Tụ Khí Đan, ta chỉ luyện chế một lần, cũng chỉ nói một lần.
Nói xong, nàng mở nắp đỉnh ra, bắt đầu bỏ gốc linh dược thứ nhất vào.
Lạc Thanh Chu lập tức thu liễm tâm thần, xua đi tạp niệm trong đầu, bắt đầu nín thở ngưng thần, nghiêm túc nhìn, chăm chú nghe.
Cả căn phòng im lặng.
Chỉ có thể mơ hồ nghe được nước thuốc trong dược đỉnh sôi trào.
Một đêm trôi qua.
Đêm nay, Lạc Thanh Chu không tập trung, luyện đan thất bại.
Khí trời mông lung.
Thân ảnh xanh nhạt cất dược đỉnh, chuẩn bị rời đi.
Lạc Thanh Chu nhịn không được lấy dũng khí nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, chồng cũ của ngươi... Là bởi vì ngươi tu luyện công pháp này, không thể cùng hắn...
- Không phải.
m thanh thân ảnh xanh nhạt lạnh như băng cắt đứt lời của hắn, đi về phía cửa, dừng lại trầm mặc một chút, nói:
- Là bởi vì hắn đã yêu người khác.
Dứt lời, nàng đi ra khỏi thạch thất, biến mất ở ngoài cửa.
Lạc Thanh Chu sửng sốt tại chỗ một chút, nắm chặt nắm đấm:
- Cặn bã!
Sau khi bình minh.
Hắn trở lại Tần phủ, trong lòng vẫn phẫn nộ bất bình vì Nguyệt tỷ tỷ.
Tần nhị tiểu thư đã dậy.
Hai người ăn cơm xong, liền cùng nhau đi vào cung.
Một đường thông suốt không bị cản trở.
Tin tức cũng rất nhanh truyền đến chỗ nữ đế.
Nữ đế đang tảo triều, nghe vậy phân phó Nguyệt Vũ:
- Để cho bọn họ đi đi, nhưng tạm thời không thể để cho bọn họ rời đi. Trẫm tảo triều xong, còn muốn đi gặp bọn họ một lần. Đặc biệt là Tần nhị tiểu thư và Mỹ Kiêu, trẫm còn muốn thương lượng với các nàng “Đại Viêm Lễ Pháp” nên sửa đổi như thế nào.
Nguyệt Vũ lĩnh mệnh rời đi.
Trong khi đó, Tần phủ, Linh Thiền Nguyệt cung.
Trong gian phòng nào đó, trên giường được che kín màn, thiếu nữ mặc bạch y trắng như tuyết, đang ngồi ở một góc, nhắm mắt tu luyện.
Nhất thời dài sau đó, nàng chậm rãi mở hai mắt ra.
Lúc này, một thiếu nữ mặc váy hồng đi vào, nhíu mày nói:
- Tiểu thư, ngươi thật sự muốn đi tới cấm địa thượng cổ đó sao? Rất nguy hiểm, nghe nói người của những tông môn kia cũng sẽ đi... Ngươi nếu bản thể đi...
- Ai... Gia hỏa xấu xa đó thật vô lương tâm... Nên để hắn ta đi một mình!
Dao Hoa Cung, hậu viện.
Đình hóng mát, hành lang dài, hòn non bộ nước chảy, đài sen, vườn hoa, tất cả mọi thứ.
Cả nhà quận chúa đều ở chỗ này.
Cung nữ tên Tiểu Hà, mang theo Lạc Thanh Chu và Tần nhị tiểu thư vào tiểu viện.
Trong sân.
Nam Cung Tuyết Y mặc một thân áo trắng, tay ôm bình hoa, gẩy gẩy cành hoa.
Vào mùa này, tuyết mai đang nở rộ.
- Tuyết Y tỷ.
Tần nhị tiểu thư nhẹ giọng gọi một tiếng, đi tới.
Nam Cung Tuyết Y nhìn thấy hai người, trên mặt lập tức nở nụ cười, tựa như tuyết mai nở rộ trong tay, thanh lệ động lòng người.
- Sao các ngươi lại tới đây?
Nàng cắm hoa mai vào bình hoa trong tay, mỉm cười chào đón hai người.
Tần nhị tiểu thư kéo tay nàng, cười nói:
- Đến thăm ngươi. Nhân tiện, mang cho ngươi mấy chuyện xưa.
Nàng lại quay đầu nhẹ giọng nói:
- Thanh Chu ca ca.
Lạc Thanh Chu vội vàng đi tới, trong tay cầm một xấp giấy Tuyên Thành thật dày.
Nam Cung Tuyết Y nhìn hắn, kinh ngạc nói:
- Vi Mặc, ngươi thật sự hào phóng, mang cả Thanh Chu ca ca đến. Nói như vậy, ta cũng không chỉ muốn xem chuyện xưa lần trước nha, ít nhất cũng phải để hắn ở lại chỗ này ba ngày ba đêm.
Tần nhị tiểu thư lôi kéo tay của nàng:
- Chỉ cần Thanh Chu ca ca đồng ý, Vi Mặc không có ý kiến.
Lạc Thanh Chu vội vàng đưa giấy Tuyên Thành trong tay qua, nói:
- Quận chúa xem những thứ này trước, chờ xem xong, ta sẽ giúp ngươi viết những chuyện xưa khác.
Nam Cung Tuyết Y nhìn hắn thật sâu, nhận giấy Tuyên Thành, trầm mặc một chút, nói:
- Mỹ Kiêu ở hậu viện luyện võ, ngươi đi đi.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta đi thỉnh an Vương phi trước.
Nam Cung Tuyết Y cười nói:
- Không cần, để Vi Mặc đi là được rồi. Mẫu thân ở trên giường, không tiện lắm.
Lạc Thanh Chu hiểu được, gật gật đầu, theo hành lang, đi phía sau.
Nam Cung Tuyết Y mang theo Tần nhị tiểu thư vào phòng.
Nha hoàn pha trà nước.
Tần nhị tiểu thư ân cần hỏi:
- Thương thế của dì thế nào?
Nam Cung Tuyết Y nhẹ nhàng thở dài một hơi:
- Thương thế không quá nặng, bệ hạ tự mình tới hỗ trợ trị liệu. Chỉ là... Trong lòng mẫu thân rất khó chịu...
Tần nhị tiểu thư im lặng.
- Đi thôi, đi vào xem một chút, cùng nàng nói chuyện.