m thanh uy nghiêm của Nam Cung Hỏa Nguyệt vang lên ở bên trong:
- Để cho hắn tiến vào đi.
Lạc Thanh Chu cúi đầu đi vào.
Nữ đế bệ hạ đang ở phía sau bình phong, dưới sự hầu hạ của hai thị nữ, tháo vương miện và mũ trên đầu.
Lập tức, một thị nữ giúp nàng chải tóc dài, một thị nữ hầu hạ nàng thay y bào.
Một lát sau.
Hai thị nữ cúi đầu, từ bên trong lui ra, ra khỏi phòng.
Két...
Cửa phòng đóng lại.
Trong phòng, bỗng yên tĩnh.
Nam Cung Hỏa Nguyệt khoác một bộ hồng y đỏ rực, đi ra khỏi phòng, mái tóc dài đen nhánh, xõa tung ở phía sau. Xương quai xanh trắng như tuyết, như ẩn như hiện, ngực cao vút, ngạo nghễ đứng thẳng, bên hông mảnh khảnh được buộc lỏng lẻo bằng một dây lụa đỏ.
Phía dưới là một đôi chân thon dài mà thẳng tắp, trong lúc đi lại, dưới váy đỏ lộ ra đường nét hoàn mỹ...
- Tiên sinh nhìn chằm chằm trẫm như vậy là có ý gì?
Lúc Lạc Thanh Chu đang bí mật quan sát, Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên đứng ở trước bàn, cười lạnh một tiếng, lại nói:
- Trẫm có phu quân, hơn nữa phu quân của trẫm, tính tình rất không tốt, thường xuyên đồ sát cả nhà.
Lạc Thanh Chu: - ...
Nam Cung Hỏa Nguyệt ngồi xuống trước bàn, nâng ấm trà lên, rót một chén, thản nhiên nói:
- Ngồi đi. Tiên sinh không cần sợ, lần này ngươi vì trẫm lập được công lao không gì sánh nổi, ai cũng không dám động vào tiên sinh.
Lạc Thanh Chu đi tới trước bàn, ngồi xuống.
Nam Cung Hỏa Nguyệt bưng trà lên, đưa tới trước mặt hắn, đôi mắt phượng uy nghiêm sáng quắc nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ thanh tú của hắn.
Lạc Thanh Chu nhận ly trà, cung kính nói:
- Đa tạ bệ hạ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên thở dài một hơi, nói:
- Nguyệt Ảnh và Uất Trì tướng quân dùng mưu kế của tiên sinh, khiến cho liên quân bảy nước chư hầu và Thái Vương không chiến mà bại, trẫm vốn định phong thưởng tiên sinh. Lúc tảo triều, ở trên đại điện trẫm thương nghị cùng với các đại thần, chuẩn bị phong tiên sinh một hầu tước, kết quả bị phủ quyết. Ngay cả Đoan Vương thúc luôn luôn nghe lời trẫm, đều tỏ vẻ phản đối...
Lạc Thanh Chu nói:
- Đa tạ bệ hạ yêu thương, thật ra tạm thời tại hạ cũng không muốn làm quan. Hơn nữa tại hạ chỉ là đàm binh trên giấy, ngay cả kinh thành cũng chưa ra ngoài, không lập được công trước mặt người khác, hiện tại chỉ là một tên thư sinh không có danh tiếng, đột nhiên phong hầu, quả thật không hợp lẽ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại thở dài nói:
- Cho nên trẫm mới hối hận, lúc tìm tiên sinh hỏi chuyện, không nên ở thư phòng, mà nên ở đại điện, để cho bọn họ đều nghe. Hừ, lúc ấy khi trẫm tuyên bố những mệnh lệnh kia, có vài người còn dám hoài nghi, bây giờ đều chỉ biết ca công tụng đức. Bọn họ không biết công lao của tiên sinh, trẫm lại ghi nhớ ở trong lòng. Không có tiên sinh, lần này bình phản cũng sẽ không dễ dàng và kết thúc sớm như vậy, hơn nữa thắng bại khó lường. Một hầu tước nho nhỏ mà thôi, trẫm cảm thấy cũng không quá đáng.
Không đợi Lạc Thanh Chu nói chuyện, nàng nhíu mày:
- Đương nhiên, tiên sinh tạm thời còn không muốn làm quan, trẫm cũng sẽ không miễn cưỡng. Dù sao vị trí của tiên sinh trong lòng trẫm, không ai có thể dao động.
Lạc Thanh Chu cúi đầu nói:
- Đa tạ bệ hạ yêu thương.
Hả?
Dưới bàn, dường như có thứ gì đó nhẹ nhàng chạm vào hắn.
Lúc hắn đang muốn cúi đầu kiểm tra, nữ đế bệ hạ lại nói:
- Tiên sinh, nghe nói hôm qua ngươi tiến cung đến thăm Mỹ Kiêu?
Lạc Thanh Chu nói:
- Trong nhà quận chúa đã xảy ra chuyện lớn như vậy, nương tử nhà ta và quận chúa là tỷ muội, cho nên muốn tiến cung thăm một chút.
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười nói:
- Không phải là do tiên sinh muốn đến thăm sao?
Lạc Thanh Chu cúi đầu không nói.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, nói:
- Đúng rồi tiên sinh, hôm qua trẫm và Tần nhị tiểu thư nhà ngươi nói chuyện một lúc, nói về luật hôn nhân của Đại Viêm. Sau khi nàng trở về, hẳn đã nói với tiên sinh rồi chứ?
Lạc Thanh Chu đáp.
- Nói rồi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười nói:
- Tiên sinh cảm thấy như thế nào?
Lạc Thanh Chu cung kính nói:
- Bệ hạ có thể làm chủ cho nữ tử thiên hạ, Thanh Chu kính nể không thôi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt híp mắt lại, âm trầm nói:
- Trẫm hỏi chính sách một thê thành hai thê, tiên sinh cảm thấy thế nào?
Lạc Thanh Chu nói.
- Rất tốt.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhướng mày nói:
- Tốt chỗ nào chứ? Sau đó trẫm nghĩ lại, cảm thấy vẫn không ổn, có thể dẫn đến tranh đoạt này nọ. Một thê chấn chúng thiếp, một núi không cho hai hổ, một nước không thể có hai vua, thêm một thê tử, trong nhà sẽ lật trời.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nhìn về phía nàng nói:
- Mặc dù là hai thê, nhưng vẫn phân lớn nhỏ. Nhỏ đương nhiên phải thấp hơn lớn một đầu, những quy củ này vẫn phải có.