- Hơn nữa ở đại tông môn, cơ hội quả thực nhiều hơn những tông môn như chúng ta. Thiên phú tốt, có lòng tin với mình, tu luyện giả muốn đi xa hơn, đương nhiên sẽ lựa chọn các đại tông môn có nhiều cơ hội và tài nguyên tu luyện phong phú.
Khi hai người nói chuyện, ánh mắt Lạc Thanh Chu đã quan sát xong những đệ tử Phiêu Miểu Tiên Tông kia.
Nữ tử tên Lam Lăng kia không tới.
Phân hồn của đối phương bị diệt, có lẽ đang ở tông môn tu dưỡng một đoạn thời gian.
Bởi vì chỉ có phân hồn của đối phương tiến vào Đại Viêm, bản thể không tiến vào, khoảng cách quá xa, lại có các loại trận pháp của Đại Viêm che đậy, cho nên những gì phân hồn đối phương nhìn thấy còn chưa kịp truyền trở về.
Đương nhiên, dù nàng không biết phân hồn của mình là do người nào diệt, nhưng chắc chắn sẽ ghi ở trên đầu Đại Viêm.
Hoặc trực tiếp ghi ở trên đầu Nguyệt tỷ tỷ hay Nữ đế Đại Viêm.
Mọi người đều biết, hắn là phu quân của Nữ đế Đại Viêm.
Nếu như đối phương tới, dù bên ngoài không đến mức làm ra chuyện gì lớn, nhưng nếu tiến vào thượng cổ cấm địa, có lẽ sẽ rất khó nói trước được cái gì.
Bây giờ thấy đối phương không tới, dù hắn có hơi thất vọng, nhưng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vẫn còn thời gian.
Chỉ cần hắn đột phá tới cảnh giới Đại Tông Sư, mặc dù thần hồn đối phương hoàn toàn được chữa trị, hắn cũng không sợ.
Hy vọng lần này tiến vào thượng cổ cấm địa, sẽ có thu hoạch.
Đang lúc hắn miên man suy nghĩ, một tên nam tử trung niên của Phiêu Miểu Tiên Tông đột nhiên mang theo vài tên đệ tử, đi về phía bên này.
Trang Chi Nghiêm nhìn thoáng qua, ánh mắt trầm xuống, thấp giọng nói:
- Là trưởng lão ngoại môn Tư Không Vân, lúc trước vì tìm kiếm di tích đô thành của Yêu tộc thượng cổ mà đã ở Đại Viêm chúng ta nhất thời.
Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu chợt động lòng.
Di tích đô thành của Yêu tộc thượng cổ?
Hắn đột nhiên nhớ tới những không gian vỡ nát dưới lòng đất Tần phủ.
- Trang huynh, Lạc tiên tử! Trăm năm không gặp, phong thái của hai vị vẫn như cũ nhỉ.
Tư Không Vân tươi cười đi tới.
Trang Chi Nghiêm cũng vội vàng nghênh đón, chắp tay cười nói:
- So với Tư Không huynh, lão phu đã tuổi già sức yếu rồi.
Lạc Lăng cũng lạnh lùng khẽ gật đầu.
Tư Không Vân đi tới gần, cười nói:
- Tu vi của Trang huynh hôm nay, chỉ sợ đã đến Đại Tông Sư rồi nhỉ?
Trang Chi Nghiêm thở dài nói:
- Vất vả hơn trăm năm, may mắn đột phá đến Đại Tông Sư trung kỳ mà thôi, không thể so được với Tư Không huynh.
Vừa nghe lời này, ánh mắt Tư Không Vân trầm xuống, lập tức cười nói:
- Chúc mừng, chúc mừng! Xem ra Đại Viêm quả nhiên là phúc địa. Vẻn vẹn chỉ là một tòa linh quáng nho nhỏ cũng có thể khiến Trang huynh tiến bộ thần tốc, chậc chậc, không đơn giản.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên lại chuyển đề tài:
- Nghe nói Yêu tộc đột nhiên xâm phạm biên cảnh quý quốc, đoạt được nhiều thành trì biên giới quý quốc, hơn nữa khí thế còn rất mạnh mẽ. Lẽ ra, lấy tài nguyên tu luyện của quý quốc, Yêu tộc yên lặng nhiều năm, không nên đột nhiên hăng hái như vậy chứ? Chẳng lẽ bọn họ tìm thấy thứ gì đó ở quý quốc?
Ánh mắt Trang Chi Nghiêm lóe lên, cười nói:
- Chỉ muốn chiếm cứ địa bàn mà thôi. Không riêng gì Đại Viêm chúng ta, Yêu tộc tại các quốc gia khác cũng đột nhiên bắt đầu công thành đoạt đất. Có lẽ bọn chúng sau khi suy nghĩ cẩn thận lại muốn khiêu chiến với nhân tộc chúng ta.
Tư Không Vân cười cười, đột nhiên lại nói:
- Trang huynh, trăm năm trước, Thiên Cơ tiền bối thôi diễn, đô thành của Yêu tộc thượng cổ cùng với chiến trường giữa tu sĩ nhân tộc thượng cổ và Yêu tộc có lẽ nằm trong khu vực Đại Viêm và Đại Mông và Bắc Thương Quốc. Nhiều năm như vậy, các ngươi có phát hiện ra dấu vết gì không?
Trang Chi Nghiêm thở dài một hơi, nói:
- Nào có dấu vết gì, cũng bởi vì câu nói kia của Thiên Cơ tiền bối, Đại Viêm ta hơn trăm năm qua, đạo tặc nổi lên khắp nơi. Lão phu cũng từng tham khảo một vài tư liệu năm đó, địa chất thay đổi, lục địa hay biển cả đều biến hóa, cho dù Thiên Cơ tiền bối lợi hại hơn nữa, cũng không thể nào biết được nơi chính xác. Có lẽ, năm đó cũng thuận miệng nói mà thôi.
Ánh mắt Tư Không Vân chợt lóe, cũng thở dài một hơi, nói:
- Lão phu vốn định mang theo vài tên đệ tử, đi Đại Viêm du ngoạn một phen, nhìn phong cảnh một chút. Đáng tiếc, bây giờ tam đại tiên tông của chúng ta đã lập giao ước, chúng ta không thể tùy tiện bước vào các quốc gia khác. Đương nhiên...
Nói đến đây, hắn cười cười, nói:
- Nếu như do Trang huynh và Lạc tiên tử mời, chúng ta ngược lại có thể danh chính ngôn thuận đi vào.
Vừa nghe lời này, ánh mắt Trang Chi Nghiêm trầm xuống, ha hả nói:
- Lão phu trăm năm qua, đã không hỏi thế sự.