Chương 2269: Ca ca, vớ của ta bị hỏng... (2)

Lạc Thanh Chu vội vàng đi tới thượng nguồn, cũng ngồi xổm xuống rửa mặt để tránh bị nghi ngờ.Ngờ đâu lúc này, La Thường đột nhiên nhìn về phía hắn gọi:- Phi Dương, đừng đi tiểu ở trên đó nha.Lạc Thanh Chu: - ….Vừa ngồi xổm xuống chuẩn bị rửa mặt, Mộng Y lập tức đứng lên, có chút khó chịu nói:- Sở sư đệ, ngươi không thể đi tới hạ lưu sao?Lạc Thanh Chu đành phải đứng dậy, rời khỏi con suối, nói:- Ta không rửa mặt nữa.Mộng Y đợi một lát, thấy dòng nước đã chảy qua, lúc này mới ngồi xổm xuống, rửa mặt.Lạc Thanh Chu đang nhìn bên kia dòng suối, Tử Hà tiên tử đột nhiên nói:- Đồ nhi, đến đây lau giúp vi sư, thật nhiều nước….Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn nàng, nhìn bóng lưng mảnh khảnh của nàng đang khom xuống ngồi xổm bên mép sông, trên gương mặt tràn đầy nước đọng, hắn đang muốn lấy khăn tay ra lau, thì lập tức nhớ tới mình là nam tử, làm sao có thể lấy khăn tay ra, hơn nữa đây lại là khăn tay của Nguyệt tỷ tỷ.- Sư phụ, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi tự mình lau đi.Hắn quyết định bỏ qua sư phụ.Nàng khom lưng vểnh mông ngồi xổm ở đó, hai tay trống không, để đồ đệ giúp nàng lau mặt, còn thể thống gì.La Thường ở một bên nghe vậy, cười nói:- Tử Hà, ngươi ngay cả đồ nhi cũng không dạy bảo nổi, vậy uy tín của người để đâu?Tử Hà tiên tử tự lấy khăn tay ra, lau mặt, đứng lên, thở dài nói:- Ai bảo ta không đồ sộ bằng Thanh Trúc, hắn chỉ nghe Thanh Trúc.Hai người đang nói chuyện, Mộng Y đột nhiên chỉ vào bãi cỏ bên kia dòng suối, kích động nói:- Các ngươi xem, nơi đó hình như là một con linh lộc.Mọi người nghe vậy, lập tức ngẩng đầu nhìn lại.Trên bãi cỏ cách đó không xa, quả nhiên có một con linh lộc, đang đứng ở đó, mở to đôi mắt tròn trịa, tò mò nhìn bọn họ.- Động vật sinh ra trong không gian thượng cổ, cũng không đơn giản. Đi! Đi xem đi!Mọi người lập tức vượt qua dòng suối.Con nai con hoảng sợ, lập tức xoay người chạy, tốc độ cực nhanh.- Đuổi theo.Những bóng người chợt lóe, đuổi theo.Đồng thời, bọn họ không dám khinh thường, vẫn cảnh giác gió thổi cỏ lay xung quanh.Mấy linh lộc con nhảy nhót, đột nhiên nhảy vào một sơn cốc, sau đó biến mất ở một khúc quanh trước mặt.- Mọi người cẩn thận.Vừa vào cửa sơn cốc, La Thường lập tức dừng lại.Sơn cốc này, không giống như những sơn cốc khác.Nơi này cỏ xanh um tùm, mặt đất mọc đầy hoa, tím tím đỏ tươi, hương hoa nồng đậm giống như trong không khí, tựa như một thiên đường với phong cảnh vô cùng mỹ lệ.Nhưng với những nơi như thế này, càng phải cẩn thận.Sơn cốc sâu thẳm, càng vào bên trong càng âm u, gần như không nhìn thấy bầu trời.Xung quanh đầy những hoa cỏ đặc biệt tươi tốt.La Thường quan sát xung quanh, nói:- Có lẽ nơi này có rất nhiều linh dược, tùy tiện hái mấy gốc cây, chuyến đi này cũng không phí.Lạc Thanh Chu nghe vậy, trong lòng khẽ động.Lần này hắn đến là vì linh dược.Hai loại linh dược.Một vị Lôi Mộc Hoa ngàn năm, một vị Kim Thiền Thảo.Hình dáng và tập tính sinh trưởng của hai loại linh dược này, hắn đều đã nắm rõ ràng.Chỉ cần nhìn thấy, nhất định có thể nhận ra.Lôi Mộc Hoa ngàn năm, bình thường đều sinh trưởng trên thân cây sau khi bị thiên lôi thiêu đốt, hoặc bên cạnh gốc cây, cũng có thể ở dưới thân cây bị gãy.Cho nên nhận ra rất dễ.Kim Thiền Thảo, tương đối khó phát hiện.Bình thường sinh trưởng ở trong u cốc, trong khe hở vách núi, những nơi cực kỳ hẻo lánh trong sơn động.Hơn nữa kích thước cũng nhỏ.Nếu mọc lẫn trong bụi cỏ rậm rạp, rất khó để phát hiện ra.Đặc điểm rõ ràng nhất của Kim Thiền Thảo là thân cây có màu vàng óng và rễ cây cũng có màu vàng óng.Khi bẻ gãy, có chất lỏng vàng chảy ra.Chỉ có tìm được hai vị linh dược này, hắn mới có thể dùng được đan dược, nhanh chóng đột phá cấp bậc tiếp theo.Cho nên lúc này đây, những bảo vật khác hắn có thể không cần, nhưng nếu phát hiện hai vị linh dược này, bất luận thế nào, hắn phải lấy được.Nguyệt tỷ tỷ đã giúp hắn chuẩn bị xong các linh dược khác.Nếu ngay cả hai gốc linh dược này hắn cũng không mang về được, hắn cũng không còn mặt mũi để cho Nguyệt tỷ tỷ tiếp tục giúp hắn tu luyện.- A, hình như là Điệp Linh Hoa!!Đúng lúc này, đột nhiên Mộng Y nhìn về phía sườn núi bên phải, nói.Lập tức thân ảnh chợt lóe lên, lướt tới.La Thường nhắc nhở:- Cẩn thận có rắn độc ở gần đấy.Mộng Y lập tức lấy ra một thanh bảo kiếm, thật cẩn thận tới gần gốc hoa màu vàng kia.Thấy không có gì bất thường.Nàng mới lấy ra một cái cuốc nhỏ đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận đào gốc linh dược kia bỏ vào hộp gỗ.La Thường cười nói:- Không tệ , vừa đến Mộng Y đã có thu hoạch, chúng ta cũng phải cố gắng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters