Chương 2275: Không thương hương tiếc ngọc, sư phụ cầu xin tha thứ, dọa sát đám người! (1)

Mộng Y cũng vội vàng đi theo hỗ trợ.Kết quả Thạch Thiên vừa thúc dục nội lực xẹt lên, đột nhiên lại dừng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch, run giọng nói:- Hương hoa này, có độc...Oanh!Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng nổ vang, đinh tai nhức óc!Mọi người còn chưa kịp phản ứng, một quyền mang kim sắc mang theo lôi điện màu đỏ, đột nhiên nổ tung trên lồng ngực hắn!Oanh! Ầm ầm! Ầm ầm!Trong nháy mắt, hơn mười đạo quyền mang hung dữ đập ra!Kình phong hộ thể trên người Thạch Thiên, hào quang hộ thể, bảo vật hộ thể, đều là liên tiếp nghiền nát!Lập tức, toàn bộ thân thể của hắn trực tiếp bị đánh bay ra ngoài!Không đợi hắn rơi xuống đất, một thân ảnh quỷ mị đã đuổi theo, trong phút chốc, đã ném về phía hắn mấy trăm nắm đấm!Một loạt các tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên!Sấm chớp!Đệ tử dẫn đầu Phiêu Miểu Tiên Tông có tu vi Tông Sư trung kỳ, thậm chí còn chưa kịp đánh trả một chiêu, đã bị nện trên mặt đất, lồng ngực vỡ vụn, đầu nát bét, toàn thân sụp đổ, huyết nhục mơ hồ, mất mạng tại chỗ.Khi Lạc Thanh Chu nắm tóc hắn, kéo thi thể đã biến thành một bãi bùn của hắn tới, mọi người mới tỉnh lại trước bàng hoàng.- Ngươi...... Ngươi......Ba nam đệ tử khác của Phiêu Miểu Tiên Tông đều kinh hãi.Bởi vì giờ phút này, bọn họ phát hiện mình cũng trúng độc.Không chỉ họ.La Thường, Lưu Ly, Mộng Y, thậm chí là Tử Hà tiên tử và Du Ngư Ngư bị thương, cũng đều trúng độc...Lúc này bọn họ đều đứng tại chỗ, không thể sử dụng nội lực, hai chân nhũn ra, vẻ mặt khiếp sợ nhìn một màn trước mắt.Mộng Y tái mét run giọng nói:- Sở sư đệ, ngươi... Ngươi hạ độc? Phấn hoa vừa rồi... Ngươi...... Ngươi muốn làm gì?Lạc Thanh Chu không để ý tới nàng, trực tiếp đi tới trước mặt ba nam đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Tông.Lập tức, hắn lấy ra chủy thủ sắc bén, túm lấy tóc của một nam đệ tử.- Tặc tử ngươi dám! Chúng ta là đệ tử của Phiêu Miểu...Lời còn chưa dứt, Lạc Thanh Chu đã cắt đầu hắn, ném xuống đất.Lập tức, lại bắt được đầu nam đệ tử thứ hai.- Sở sư đệ, tha mạng, ta có...Roẹt!Lạc Thanh Chu ném đầu hắn đi, lại bắt lấy tóc nam đệ tử thứ ba.Nam đệ tử thứ ba kia hai chân mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, toàn thân run rẩy, hoảng sợ nói:- Tha…tha mạng...- Ta hỏi, ngươi trả lời. Trả lời tốt, tha cho ngươi. Trả lời không tốt, đi với họ.Lạc Thanh Chu nắm lấy tóc hắn, chủy thủ trong tay đặt trên cổ hắn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt của hắn, đột nhiên ngưng tụ hồn lực, từ trong cổ họng phát ra một tiếng quát lớn như sấm sét nhập vào thần hồn của đối phương.Toàn thân nam đệ tử chấn động, đôi mắt dại ra, sắc mặt trắng bệch nói:- Ta…ta nói... Ta nói hết...- Vì sao phải đi theo chúng ta?- Giết, giết các ngươi...- Ai phái các ngươi tới đây?- Cốc trưởng lão, Lam sư tỷ... Tư Không sư thúc...- Vì sao phải giết chúng ta?- Lam sư tỷ nói, Đại Viêm...Theo hai người hỏi người đáp, sắc mặt đám người La Thường đều trở nên cực kỳ khó coi.Lúc này bọn họ mới hiểu ra.Thiếu niên trước mắt cũng không phải đột nhiên phát điên giết người, cũng không phải giết người cướp của, mà là ra tay trước để bảo vệ mình...Lại qua một lát nữa.Tên nam nhân kia đã tè ra, đôi mắt ngày càng tan ra, miệng nói:- Tha... Tha mạng...Roẹt!Hàn mang trong tay Lạc Thanh Chu chợt lóe, cắt đứt đầu hắn.Sau đó đánh ra một quyền, tiêu diệt toàn bộ thần hồn của mấy người này.Sau đó, hắn lại lấy ra hóa thi phấn, rắc trên thi thể của mấy người, với máu tươi trên mặt đất.Đợi sau khi tất cả thi thể và máu tươi hóa thành một bãi mủ dịch, hắn lại dùng một quyền đánh ra hỏa diễm.Oanh!Tất cả dấu vết, lập tức bị đốt cháy không còn một mảnh!Lúc này mới gọi là hủy thi diệt tích!Năm đệ tử Phiêu Miểu Tiên Tông giống như chưa từng xuất hiện ở nơi này.Làm xong những thứ này, trong sơn cốc bỗng trở nên yên tĩnh.Mọi người đều hoảng sợ nhìn hắn, câm như hến.Lạc Thanh Chu thay một cái áo khác, ánh mắt nhìn về phía bọn họ.Sau đó, hắn đi về phía sư phụ nhà mình.Thân thể Tử Hà tiên tử nhũn ra, gần như không thể đứng vững, thấy vậy cuống quít nói:- Đồ nhi, ngươi muốn làm cái gì, cứ việc làm, vi sư tuyệt đối không phản kháng... Đi vào trong động, nơi này nhiều người...Lạc Thanh Chu đỡ nàng, để cho nàng ngồi ở trên tảng đá phía sau, nói:- Có lẽ tầm nửa nén hương nữa, độc sẽ tự giải.Tử Hà tiên tử mềm nhũn dựa vào vai hắn, hai má ửng đỏ:- Ngươi không có thuốc giải?Lạc Thanh Chu nói:- Không có.Du Ngư Ngư ngồi ở một bên kinh ngạc nói:- Sở sư huynh, ngươi hạ độc, vậy sao ngươi không có thuốc giải?Lạc Thanh Chu có chút xấu hổ.La Thường đột nhiên mở miệng nói:- Phi Dương, đây là độc gì? Làm sao ngay cả Tông Sư và Phân Thần cảnh cũng bị trúng chiêu?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters