Chương 2284: Chỉ kiếm khủng bố của Lạc Cặn bã, một kiếm diệt Đại Tông Sư (1)

Quyền mang khổng lồ cùng đạo kiếm quang kia trùng trùng điệp điệp va chạm vào nhau.Một tiếng nổ lớn.Sóng khí kinh dị nổ tung.Thân thể Trang Chi Nghiêm chấn động, như là cây trong cơn lốc trực tiếp bị hất văng ra ngoài.Y bào của Tư Không Vân cũng phấp phới, đột nhiên bay ra sau.Trang Chi Nghiêm ngã xuống trước mặt Lạc Lăng, khí huyết trong cơ thể dị động, phun ra một ngụm máu tươi, sau đó lại đứng lên.Lạc Lăng phục dụng đan dược, hồn lực đang nhanh chóng khôi phục, bảo kiếm trong tay cũng đang nhanh chóng tích lũy lực lượng.Hắn phải tiếp tục tranh thủ thời gian cho nàng.Tư Không Vân cười lạnh một tiếng, nắm kiếm, lần nữa từng bước từng bước đi tới.Mỗi một bước hắn đi, Long Ngâm Kiếm trong tay, liền đột nhiên tăng lên một vòng.Hắn ta cũng đang tích lũy sức mạnh.Trong cơ thể, từng cỗ năng lượng cường đại, rất nhanh đã tràn vào bảo kiếm trong tay, trên thân Long Ngâm kiếm đột nhiên xuất hiện một thân ảnh Kim Long mờ ảo.Một cỗ khí tức khủng bố, lập tức bao phủ Trang Chi Nghiêm và Lạc Lăng.Trang Chi Nghiêm nắm tay, sau lưng cũng đột nhiên xuất hiện một hư ảnh núi lớn, trong mắt hắn tràn đầy vẻ kiên quyết.- Trang huynh, một kiếm này của lão phu, cho dù lúc ngươi ở trạng thái đỉnh phong cũng không thể nào ngăn cản được, đừng giãy dụa làm gì. Tự phế tu vi, lão phu nể tình trước kia, có lẽ còn có thể tha cho các ngươi một mạng...Tư Không Vân vừa tích luỹ lực lượng, vừa cười lạnh nói.- Đúng rồi, quên nói cho các ngươi biết, vừa rồi khi các ngươi chạy vào khe núi, những đệ tử ưu tú nhất của Đại Viêm các ngươi cũng đi theo. Nhưng các ngươi hẳn sẽ không gặp được, vị Ngô sư đệ của lão phu đã qua đó tìm bọn họ, tin chắc rằng rất nhanh sẽ mang theo đầu người của bọn họ trở về.- Phụt!Trang Chi Nghiêm lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, hư ảnh núi non vừa ngưng tụ sau lưng, đột nhiên lóe ra một chút, lại biến mất không thấy.- Đi chung với bọn họ đi.Tư Không Vân tiến lại gần, Long Ngâm Kiếm đã tích tụ đầy lực lượng đột nhiên vang lên một tiếng đinh tai nhức óc, lập tức giống như một thanh kình thiên cự kiếm, chém về phía hai người bọn họ.Một kiếm này tựa hồ đã rút sạch lực lượng của Tư Không Vân.Sắc mặt hắn cũng trở nên trắng bệch, thân thể hơi lắc lư một chút, gần như đứng không vững.Kiếm quang cùng kiếm khí khủng bố, cộng thêm tiếng long ngâm chấn động thần hồn, trong nháy mắt đã bao phủ hai người ở bên trong.Sắc mặt Trang Chi Nghiêm xám trắng, đột nhiên ánh mắt sáng ngời, thu hồi nắm đấm, nắm lấy tay Lạc Lăng bên cạnh, cười thảm thiết:- Có thể nắm tay Lạc tiên tử trước khi chết, lão phu chết cũng không hối tiếc.Thân thể Lạc Lăng run lên một chút, tay kia nắm chặt bảo kiếm, không từ chối.Kiếm quang chói mắt mà khủng bố, mang theo khí tức tử vong, “Oanh” một tiếng, chém xuống về phía hai người.Vụt!Đột nhiên kiếm quang biến mất không thấy.Trước mắt hai người, bỗng tối sầm lại, giống như đang nằm mơ, trong tầm mắt lại xuất hiện bầu trời tối tăm, cùng với khuôn mặt cười lạnh của Tư Không Vân đang nắm kiếm ở cách đó không xa.Kiếm quang đột nhiên không thấy?Nét cười lạnh trên mặt Tư Không Vân, cũng đột nhiên cứng ngắc.- Trang huynh.Lạc Lăng đột nhiên quát lạnh một tiếng, thân ảnh chợt lóe, lướt qua, bảo kiếm trong tay đã sớm tích đủ lực, nhanh chóng chém ra.Trang Chi Nghiêm lập tức tỉnh táo, dùng hết khí lực cuối cùng, vọt tới.Ầm!Hư ảnh núi non phía sau hắn lại xuất hiện.Trên mặt Tư Không Vân bỗng xuất hiện vẻ kinh hoảng, mũi chân điểm một chút, bay ra phía sau, lúc hắn đang muốn giơ Long Ngâm Kiếm lên, đột nhiên sắc mặt trắng bệch, cuống quít thu lại.Dù lấy tu vi của hắn, cũng không thể sử dụng Long Ngâm Kiếm quá lâu.Mỗi một chiêu của Long Ngâm kiếm đều sẽ tiêu hao một lượng lớn nội lực của hắn, một kiếm vừa rồi, đã khiến hắn không thể chịu nổi.- Oanh!Hắn đành phải tay không tấc sắt, ‌đánh ra một quyền.Kiếm quang của Lạc Lăng, cộng thêm quyền mang của Trang Chi Nghiêm, trùng trùng điệp điệp chạm vào quyền ảnh của hắn.Tư Không Vân phun ra một ngụm máu tươi, bị hai người hợp kích đánh bay ra ngoài.Lạc Lăng và Trang Chi Nghiêm lấy lại tinh thần, không cho hắn bất kỳ cơ hội thở dốc nào, lần nữa đuổi theo!Lúc Trang Chi Nghiêm chạy trốn, cuống quít nuốt chửng đan dược.Đồng thời, trong một tay hắn, nắm một khối nguyên thạch trong suốt, đang nhanh chóng khôi phục lực lượng.Tư Không Vân đành phải vừa đánh vừa lui, cao giọng hô:- Ngô sư đệ.Trong khi đó.Ngô Thông vừa lúc đuổi tới, nghe thấy tiếng gọi liền muốn đi qua, đột nhiên nhìn thấy một thân ảnh đứng ở phía trước, bình tĩnh nhìn hắn.- Là ngươi.Ngô Thông nghi ngờ nhìn hắn, nói:- Vừa rồi là ngươi hấp thu quyền mang của lão phu?Lạc Thanh Chu chuyển qua giọng già nua nói:- Chính là lão phu. Lão phu bế quan vạn năm, vốn định lấy thân phận người thường chung sống với các ngươi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters