Chương 2294: Thầy trò đồng loạt mất hết mặt mũi! Nguyệt tỷ tỷ, ta biết là ngươi (1)

Và bây giờ...

Oanh!

Đúng lúc này, mọi người rốt cục cũng rơi xuống đất.

Lực chấn động, lực trùng kích cực lớn, cùng với một lực xé rách đáng sợ, trực tiếp khiến trước mắt mọi người tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.

Ngay trong nháy mắt hắn ngất xỉu.

Lạc Thanh Chu đột nhiên chấn động, thầm kêu không xong, Nguyệt tỷ tỷ hình như cũng ở đây.

Nó giống như một giấc mơ.

Cả thế giới đột nhiên tối sầm.

Không biết đã qua bao lâu.

Lạc Thanh Chu chậm rãi mở hai mắt ra, kinh mạch và huyệt đạo trong cơ thể vẫn còn đau đớn.

Lôi Linh Căn hấp thu thiên lôi đã đầy tràn, có cảm giác như đang phồng lên.

Mở mắt ra.

Trên đỉnh đầu là bầu trời đêm rực rỡ, với một vầng trăng tròn điểm bên cạnh là vài ngôi sao.

Được bao quanh bởi những ngọn núi cao chót vót tới tầng mây.

Mà nơi này, hình như là một mảnh sơn cốc khổng lồ, bốn phía được bao quanh bởi núi, không có đường đi.

Hả

Hắn quay đầu nhìn lại, sư phụ đang nằm trong ngực hắn, tóc tai bù xù, quần áo lộn xộn, ngủ ngon lành.

Một bàn tay ngọc đặt trước ngực hắn, một chân dài đặt bên hông hắn.

Những người khác, hình như cũng không có ở đây.

Hắn sửng sốt một chút, cẩn thận nhớ lại một màn xảy ra trước đó.

Ong!

Đúng lúc này, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng kiếm reo chói tai.

Hắn ngẩng đầu nhìn lại, nhất thời lắp bắp kinh hãi.

Dưới ánh trăng, trong u cốc phía trước đột nhiên xuất hiện một mộ kiếm khổng lồ.

Trong mộ kiếm, ngoại trừ các loại bảo kiếm ra, còn có một ít binh khí khác, đều cắm loạn trên mặt đất, nhìn nát không chịu nổi, rỉ sét loang lổ.

Mà tiếng kiếm reo vừa rồi, lại không biết là do kiếm nào phát ra.

Lạc Thanh Chu đang ngây người, bên tai đột nhiên phun ra một cỗ khí nóng:

- Nghiệt đồ, lại thừa dịp vi sư hôn mê, mà đặt tay chân vi sư ở trên người ngươi.

Lạc Thanh Chu đẩy tay nàng ra, đá văng chân nàng, ngồi dậy nói:

- Sư phụ, nơi đó có một ngôi mộ kiếm, bên trong có thể có bảo kiếm tuyệt thế đấy.

- Ồ?

Tử Hà tiên tử cũng nhanh chóng ngồi dậy, theo ánh mắt của hắn nhìn lại.

- Những người khác đâu?

Nàng đột nhiên hỏi.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Trước khi hôn mê có một cơn lốc, hình như chúng ta đều bị tách ra, bởi vì khi sư phụ rơi xuống, hai tay ôm ta, hai chân quấn lấy quanh người ta, cho nên hai người chúng ta vẫn luôn ở cùng một chỗ. Đúng rồi sư phụ, lúc trước khi rơi xuống, ngươi thật sự muốn nói bí mật thật sự ra sao?

Tử Hà tiên tử nhìn thẳng vào mắt hắn trong chốc lát, nói:

- Ngươi đoán xem.

Lạc Thanh Chu nói:

- Sư phụ không phải sẽ nói, thật ra họ thật sự của ngươi cũng là Lạc, ngươi thật ra là tỷ tỷ ruột ta chưa từng gặp mặt đấy chứ?

Tử Hà tiên tử lườm hắn một cái, nói:

- Ngươi nghĩ cũng hay lắm.

Lạc Thanh Chu thử đứng lên, vẫn cảm thấy toàn thân đau đớn, nhưng lực lượng tiêu hao trong cơ thể cũng đều đã khôi phục.

Trận lôi kiếp vừa rồi, hình như không phải tới đánh hắn, mà là đến sạc lại năng lượng cho hắn.

- Ngươi có thể hấp thu lôi điện, đúng không?

Tử Hà tiên tử đột nhiên phức tạp nói:

- Lúc trước nhiều lôi điện như vậy đánh về phía chúng ta, mỗi lần ta đều cho rằng chúng ta chắc chắn phải chết, kết quả những lôi điện kia đều không thấy đâu. Để kiểm chứng suy nghĩ của ta, ta đã cố tình đi giúp Ngư Ngư cản vài tia sét, kết quả đều an toàn.

Lạc Thanh Chu cũng không giấu diếm:

- Đúng vậy, ta không sợ thiên lôi.

Tử Hà tiên tử nhìn hắn thật sâu, đột nhiên nhẹ nhàng thở dài một hơi:

- Phi Dương, nói thật, sư thúc ngươi mỗi ngày trốn trong động phủ đờ người, thoải mái nằm là có thể liên tục đột phá thăng cấp, vi sư rất hâm mộ... Vi sư đã mắc kẹt ở bình cảnh này đã lâu...

Lạc Thanh Chu thu hồi ánh mắt nhìn về phía mộ kiếm, nhìn con mắt sáng ngời mà chờ mong của nàng nói:

- Sư phụ cần đan dược gì, cứ việc nói với đệ tử, chờ đệ tử tìm đủ linh dược, là có thể giúp ngài luyện chế.

Tử Hà tiên tử quay mặt đi, hơi bĩu môi:

- Vi sư không cần đan dược...

Sau đó nàng lại dùng vẻ mặt hâm mộ thở dài nói:

- Nhớ lúc trước, sư thúc ngươi vì đột phá, cả ngày chạy ra bên ngoài, nơi nào có nguy hiểm liền đi nơi đó, chính là vì tìm kiếm cơ duyên đột phá. Kết quả bây giờ, nơi nào cũng không cần đi, thoải mái là có thể đột phá thăng cấp... Phi Dương, nàng chỉ là sư thúc của ngươi, ta chính là sư phụ ngươi đấy, ngươi sao có thể thiên vị như vậy?

Dứt lời, nàng rưng rưng nước mắt nhìn hắn nói:

- Ta mặc kệ, giúp ta! Bây giờ, ngay lập tức, ngay lập tức.

- Dù sao nơi này cũng không có người khác...

Nàng lại hơi cúi đầu, thấp giọng nói.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, nhìn trái nhìn phải, thấy nơi này quả thực không có ai khác, chỉ đành lấy ra hai bình linh dịch từ trong nhẫn trữ vật ra, nhét vào trong tay nàng, thấp giọng nói.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters