Chương 2301: Thu hoạch siêu lớn! Nhìn trộm Nguyệt tỷ tỷ (1)

Lạc Thanh Chu nói:

- Đa tạ tiên tử. Nếu như không lấy được, vãn bối tự sẽ tự mình đi tìm, tuyệt đối sẽ không trách tiên tử.

Nữ tử không nói thêm nữa, chuẩn bị rời đi.

Lạc Thanh Chu đột nhiên lấy bảo điệp đưa tin ra nói:

- Tiên tử, có thể thêm bạn tốt với vãn bối không?

Vừa nghe lời này.

Nữ tử nhất thời sửng sốt, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía hắn.

Lạc Thanh Chu nghiêm túc nói:

- Vãn bối cực kỳ ngưỡng mộ Cửu Thiên Dao Đài tiên tông, hôm nay thật vất vả mới gặp được tiên tử, cho nên muốn thêm bạn tốt với tiên tử, về sau nếu có cơ hội, hy vọng có thể thỉnh giáo tiên tử một chút. Hơn nữa khi tiên tử lấy được Kim Thiền Thảo, có thể dùng bảo điệp đưa tin để thông báo cho vãn bối, vãn bối...

- Ta không bao giờ thêm người lạ.

Không đợi hắn nói xong, nữ tử trực tiếp lạnh lùng từ chối.

Lập tức thân ảnh chợt lóe, biến mất không thấy.

Lạc Thanh Chu sửng sốt tại chỗ một chút, ngơ ngẩn, cất bảo điệp đưa tin đi, sau đó lại đi vào sâu trong sơn cốc, tiếp tục tìm kiếm linh dược.

Người của Cửu Thiên Dao Đài, quả nhiên không giống với người của tông môn khác.

Nếu so với người Phiêu Miểu Tiên Tông, cao hơn không biết bao nhiêu cấp.

Người ta mới giống như người tiên tông chân chính.

May mắn gặp được người của Cửu Thiên Dao Đài, nếu gặp phải người của môn phái khác, có lẽ đống Kim Xà Quả ngàn năm trên người hắn sợ rằng không giữ được quả nào.

- A, Long Tiên Hoa.

Chẳng bao lâu, hắn đã phát hiện ra linh dược.

Một đường đi về phía trước.

Không bao lâu, hắn đã hái hơn mười gốc linh dược, đều lâu năm, phẩm chất rất cao.

Nơi này quả nhiên khắp nơi đều là bảo vật.

Lại đi vào sâu trong sơn cốc hơn mười dặm, phía trước đột nhiên xuất hiện một mặt đá khổng lồ, chặn đường đi.

Đồng thời, một cỗ ánh sáng màu vàng rực rỡ xuất hiện trên bầu trời toàn bộ sơn cốc.

Lạc Thanh Chu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, trong lòng âm thầm nói: Có lẽ đây chính là trận pháp thượng cổ bao vây bọn họ.

Không biết Đại Bảo và Nhị Bảo, có thể đi xuyên qua được không.

Nhưng hiện tại hắn tạm thời còn chưa muốn đi ra ngoài.

Sơn cốc còn chưa vơ vét sạch sẽ.

Đợi lát nữa hắn lại phải trở về mộ kiếm kia, qua một hướng khác tìm kiếm thử, nói không chừng vận khí tốt, tìm được hai vị linh dược kia.

Hắn lại tìm kiếm ở xung quanh một hồi, lúc đang muốn xoay người trở về thì đột nhiên nhìn thấy tại khe hở vách núi phía trước, có một gốc thực vật màu xanh đang sinh trưởng.

Thân cây và lá cây, tất cả đều là màu xanh, ở giữa nở một đóa hoa màu xanh.

Chỗ nhuỵ hoa, lại loé ra huỳnh quang quỷ dị dưới ánh trăng, giống như đang hít thở với ánh trăng trên đỉnh đầu

- Lam Linh Hoa?

Trong đầu Lạc Thanh Chu chấn động, lập tức đến gần vài bước, ngửa đầu nhìn lại.

Dưới ánh trăng, bộ dáng của gốc lam hoa kia càng thêm rõ ràng.

- Quả thật là Lam Linh Hoa.

Trong đầu hắn, lập tức hiện ra hình ảnh và đoạn giới thiệu trên sách.

Hoàn toàn không khác bông hoa trước mắt.

Lam Linh Hoa, một trong những linh dược quý hiếm thời thượng cổ, thường sinh trưởng ở u cốc không sơn, hoặc hải đảo không người.

Từ lúc kết nụ đến khi ra hoa, mất gần một ngàn năm.

Kỳ hoa có thể luyện chế cực phẩm đan dược, có thể gia tăng tỷ lệ thành công của bất kỳ đan dược nào, phẩm chất sẽ càng cao nếu có loại hoa này gia nhập vào, thậm chí có thể luyện chế ra Thông Linh đan.

Giá trị của nó cao không đếm được, tồn tại rất ít...

Trong đầu Lạc Thanh Chu từ từ nhớ lại giới thiệu về gốc Lam Linh Hoa này, trong lòng âm thầm kích động.

Nếu có nó, hai vị linh dược khác chắc chắn sẽ đổi được, thậm chí còn có thể đổi được nhiều bảo vật.

Có thể luyện chế cực phẩm đan dược, chỉ riêng điểm này thôi, là có thể khiến rất nhiều tu sĩ đại năng thèm muốn không thôi.

Huống chi, có loại hoa này tham gia vào, không chỉ có thể gia tăng tỷ lệ thành công khi luyện đan, thậm chí có thể trực tiếp luyện chế ra Thông Linh đan dược!

Hiệu quả này, quả thực nghịch thiên.

Lạc Thanh Chu đột nhiên lại suy nghĩ Nguyệt tỷ tỷ.

Nguyệt tỷ tỷ tu luyện, chắc chắn cũng cần không ít đan dược, dùng tu vi của nàng, sẽ phải cần đan dược phẩm chất cao hơn.

Rất nhiều đan dược chất lượng cao, tỷ lệ thành công rất thấp.

Nếu có loại hoa này, lấy trình độ luyện đan của Nguyệt tỷ tỷ, thậm chí có thể tăng tỷ lệ thành công lên đến chín mươi chín phần trăm.

Suy nghĩ điểm này.

Hắn lập tức kiềm chế kích động trong lòng, ngẩng đầu nhìn về phía vách đá xung quanh.

Quan sát cẩn thận, không có gì bất thường.

Hắn lập tức lấy cuốc nhỏ ra, thân ảnh chợt lóe, lướt lên.

Bởi vì có thượng cổ cấm chế, không thể bay quá cao, sau khi hắn lên vách đá, liền giẫm lên kình phong thật cẩn thận đi tới.

Đồng thời, vì lý do an toàn, hắn cũng bắt đầu rắc phấn hoa xuống phía dưới.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters