Lạc Thanh Chu: - ….
Chẳng qua, thiếu nữ tên Bạch Vi Nhi kia, vẫn yên lặng đứng ở nơi đó.
Rung...
Rung...
Tại thời điểm này.
Bảo điệp đưa tin trong tay Lạc Thanh Chu đột nhiên rung lên.
Khóe miệng hắn co giật một chút, đành phải rụt đầu lại, nhìn về phía tin nhắn trong tay hắn.
Sư phụ: 【 Ái đồ, ngươi ở đâu? Mau trở về đi, chỗ mộ kiếm đang phát tuyệt thế bảo kiếm, mỗi người đều có một thanh. Người đến có phần, quá giờ mất phần, mau đến đây 】.
Lạc Thanh Chu: - ...
Lưu Ly: 【 Sở sư huynh, ngươi ở đâu? Tất cả chúng ta đều bị mắc kẹt trong mộ kiếm, ngươi mau chóng đi tìm Trang tiền bối và sư tổ nhà ta 】
Lạc Thanh Chu đang suy nghĩ làm thế nào để trả lời, tin nhắn đột nhiên gửi đến.
Là Nguyệt tỷ tỷ.
Hắn lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía bên trong màn hào quang.
Lưu Ly nắm bảo điệp đưa tin, hơi nhíu mày, vẻ mặt trầm tư.
Mà thiếu nữ tên Bạch Vi Nhi kia, vẫn lạnh đứng ở nơi đó, trong tay hoàn toàn không hề cầm cái gì cả.
Lạc Thanh Chu đành phải nhìn về phía tin ntrong tay hắn.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Thiên Quỷ Ổ, Dẫn Hồn Địch, Câu Hồn Tác, đều là vật của ma tông, huỷ đi 】
Lạc Thanh Chu lập tức trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ta cảm thấy, bảo vật không phân biệt chính ma, chỉ cần dùng nhân tâm thuật đoan chính, cho dù là bảo vật của Ma tông, cũng có thể cứu người 】
Sau khi gửi xong.
Hắn lập tức ngẩng đầu, lại nhìn về phía trong màn hào quang.
Lúc này.
Tin nhắn trả lời: 【 Tùy ngươi 】
Lúc này đây, hắn thấy rất rõ ràng.
Lưu Ly vẫn chưa nhắn tin.
Mà Bạch Vi Nhi, trong tay cũng không có bất cứ thứ gì.
- Chẳng lẽ ta đoán sai?
Trong lòng hắn âm thầm nghi hoặc.
Lúc này, trong bụi cỏ cách đó không xa, một con thỏ lông trắng như tuyết, đang ngồi xổm ở đó, một đôi mắt đang xuyên thấu qua khe hở cỏ xanh nhìn hắn.
Đột nhiên, một bóng đen đi ra từ cơ thể của con thỏ.
Ánh mắt của con thỏ đột nhiên trở nên mê mang.
Một lát sau.
Hư ảnh kia lại một lần nữa tiến vào thân thể con thỏ.
Lúc này, Lạc Thanh Chu đột nhiên nhận được tin nhắn của Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ngươi đi đâu vậy? 】
Lúc này Lạc Thanh Chu đang vắt mông, trốn ở phía sau tảng đá, lén lút nhìn mộ kiếm phía trước, sau khi đọc được tin nhắn, trả lời: 【 Hái thuốc. Nguyệt tỷ tỷ, ngươi ở đâu? 】
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Nhà 】
Lạc Thanh Chu: 【 Nếu Nguyệt tỷ tỷ lừa ta, chính là tiểu cẩu, có dám hứa hay không? 】
Đối phương không để ý tới hắn nữa.
Lạc Thanh Chu nhìn mộ kiếm phía trước, cất bảo điệp đưa tin đi.
Bỏ đi.
Nếu Nguyệt tỷ tỷ không muốn để cho hắn biết, hắn cũng không cần phải lãng phí thời gian nữa.
Cứu người... Không, hái thuốc mới quan trọng.
Lúc này, là cơ hội tốt để hắn đi sơn cốc bên kia hái thuốc.
Chẳng qua, muốn đi sơn cốc bên kia, nhất định phải đi ra từ nơi này, sau đó đi ngang qua mộ kiếm...
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe được một tiếng động lạ vang lên từ phía sau.
Quay đầu lại nhìn lại.
Trong bụi cỏ cách đó không xa, có một con ong độc màu đen hình thể cực lớn, đang bay xung quanh bụi cỏ.
Có gì ở trong đó sao?
Lạc Thanh Chu thầm khẽ động, xoay người lặng lẽ đi tới.
Vụt!
Đúng lúc này, trong bụi cỏ kia đột nhiên nhảy ra một con thỏ trắng nhỏ.
Lập tức, nó không ngừng nhảy lên, nhanh chóng chạy về phía xa xa.
- Thỏ?
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, thân ảnh chợt lóe, lướt lên, một tay bắt lấy lỗ tai con thỏ trắng kia, xách nó lên.
Đồng thời, con ong độc màu đen kia cũng đi theo tới, tựa hồ muốn tấn công hắn.
Vụt!
Hàn mang chợt lóe, phi kiếm xẹt qua.
Con ong độc kia trực tiếp bị chém thành hai nửa.
Lạc Thanh Chu nhìn con thỏ trắng trong tay, có chút nghi hoặc.
Con thỏ này nhìn bình thường, lông thú sạch sẽ tuyết trắng, không giống như linh vật trong sơn cốc thượng cổ này.
Nếu không, sao nó có thể bị một con ong độc khi dễ, mà không dám đánh trả?
Sau khi con thỏ bị hắn túm lấy lỗ tai xách lên, thân thể lại mềm nhũn, tứ chi rũ xuống, không chỉ không có bất kỳ phản kháng nào, còn nhắm mắt lại.
Giống như đang giả chết, lại giống như trực tiếp bị dọa hôn mê bất tỉnh.
Lạc Thanh Chu vươn tay kia ra, dùng đầu ngón tay búng ót nó, lại búng cái mũi nhỏ và cái miệng nhỏ của nó, thấy nó vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, trong lòng âm thầm nói: Thiền Thiền và Bách Linh các nàng đều thích thỏ con, vừa hay có thể mang về cho các nàng chơi.
Đang lúc hắn muốn bỏ vào nhẫn trữ vật, đột nhiên lại lẩm bẩm:
- Trước tiên phải nhìn là đực hay cái, nếu là đực, vậy tuyệt đối không thể cho Thiền Thiền và Bách Linh được, chiếm tiện nghi của các nàng là không tốt. Nếu là đực, vậy làm đồ ăn cho tiểu Hoả Hồ.
Nói xong, hắn banh hai cái chân trắng to của thỏ trắng ra.