Chương 2330: Giúp sư phụ hút độc rắn, hai đuôi ngựa (2)

Vụt.

Một thanh phi kiếm đen kịt như mực, lại đột nhiên bắn ra từ trong miệng hắn, lập tức chém chiếc lưỡi đang lè ra của thanh xà, sau đó lại đâm vào cái miệng đang mở ra của nó.

Cả thân thanh xà trực tiếp bị phi kiếm xuyên qua, cắt thành hai nửa.

Bộp.

Một con thanh xà chia làm hai, rơi xuống đất.

Nhưng điều kỳ lạ là.

Trên hai nửa xác kia hoàn toàn không chảy ra bất kỳ máu tươi nào.

Đột nhiên.

Hai nửa thân thể phi xà, từ từ nhúc nhích, khép lại thành một.

Vết thương cũng nhanh chóng khép lại.

Một màn này, giống như thần hồn của tu hồn giả, sau khi bị thương cũng được ngưng tụ lại rất nhanh.

Lạc Thanh Chu và Tử Hà tiên tử đều nhìn ngây người.

Trong nháy mắt.

Một vết thương thật dài kia, đã hoàn toàn khép lại.

Mà lúc này phi xà, thoạt nhìn vô cùng suy yếu, lập tức vặn vẹo thân thể, bò trên mặt đất, muốn chạy ra khỏi hang động.

Đồng thời, hai cánh trong suốt phía dưới đầu nó bắt đầu chậm rãi phe phẩy.

Lạc Thanh Chu đang muốn điều khiển phi kiếm lần nữa chém nó thành hai nửa, nhưng nhìn về phía vết thương trên chân sư phụ nhà mình, do dự một chút, rồi dùng Ngự Vật thuật bắt nó lại, trực tiếp ném vào trong không gian linh thú ở nhẫn trữ vật.

Lúc này phi xà đã không còn bất kỳ lực phản kháng nào.

Lúc nó rơi vào không gian linh thú, Đại Bảo Nhị Bảo đang đùa giỡn truy đuổi cách đó không xa, lập tức phát hiện nó, kinh hoảng thất thố, nhanh chóng bỏ chạy.

Lúc này, tiểu hoả hồ chạy tới, há miệng định ăn thịt phi xà.

Phi xà hoảng sợ rụt lại thành một nhúm.

Lạc Thanh Chu vội vàng ngăn cản, cũng cảnh cáo tiểu Hỏa Hồ, coi chừng nó là được rồi, không được ăn.

Chuỗi sinh vật ở đây khá thú vị.

Tiểu Hỏa Hồ sợ Đại Bảo và Nhị Bảo, Đại Bảo và Nhị Bảo sợ con phi xà này.

Mà con phi xà này, lại sợ tiểu Hỏa Hồ.

Xem ra con phi xà này, cũng không phải vật bình thường.

Tử Hà tiên tử lo lắng nói:

- Phi Dương, sao ngươi lại bắt con độc xà này?

Lạc Thanh Chu thu hồi ánh mắt từ trong nhẫn trữ vật, lại nhìn thoáng qua vết thương trên chân nàng, nói:

- Sư phụ bị nó cắn, không biết có thể chữa khỏi hay không. Trước tiên cất nó lại, đến lúc đó lỡ như không được, còn có thể điều tra lai lịch của nó, như vậy cũng có thể tìm được cách chữa trị.

Tử Hà tiên tử “A” một tiếng, nhíu mày nói:

- Đau quá. Cảm giác cả người nhũn ra, không còn sức lực nào nữa...

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua bên ngoài, nói:

- Sư phụ, ta sẽ giúp ngài ép nọc độc ra trước. Sợ rằng nếu kéo dài, sẽ có rắc rối.

Tử Hà tiên tử nhìn hắn một cái, hơi rũ lông mi xuống, thấp giọng nói:

- Làm thế nào?

Lạc Thanh Chu cầm lấy một chân của nàng, giúp nàng nhẹ nhàng cởi giày và vớ, nói:

- Vừa rồi không phải ngài đã nói sao? Chỉ có thể hút ra. Nếu nặn nó ra sẽ rất đau đớn, hơn nữa còn chưa chắc đã lấy được độc ra sạch sẽ.

Tử Hà tiên tử nâng lông mi lên nhìn hắn, hai má ửng đỏ, lại hơi cúi đầu nói:

- À. Vậy thì... Vậy cảm ơn...

- Chuyện nên làm.

Lạc Thanh Chu bình tĩnh, lại giúp nàng cởi giày tất trên một chân khác.

Hai chân ngọc trắng như tuyết tinh mỹ mềm mại đều lộ ra.

Một vết thương ở cổ chân, một vết thương ở mu bàn chân, nhìn rất sâu.

Tử Hà tiên tử lại nâng lông mi lên, lén lút nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng cắn cắn môi đỏ mọng, xấu hổ nói:

- Phi, Phi Dương... Nhẹ, nhẹ một chút...

- Ừm.

Lạc Thanh Chu đáp một tiếng, trải một cái khăn mặt trên mặt đất, nhẹ nhàng đặt hai chân ngọc của nàng lên trên, nói:

- Sư phụ, nhịn, đệ tử sẽ bắt đầu.

Tử Hà tiên tử lập tức quay mặt đỏ bừng, nhắm hai mắt lại, lông mi thật dài hơi rung động, thân thể căng thẳng, hai chân ngọc trắng như tuyết, cũng không tự giác mà căng cứng.

- Ư...

Nàng đột nhiên run rẩy.

Trên hai chân ngọc, lập tức chạm phải bờ môi và làn hơi ấm áp.

Sau đó, hai làn hơi ấm áp... Hả?

Sao lại có tận hai cái miệng?

Nàng đột nhiên mở hai mắt ra nhìn lại, lập tức trì trệ, khóe miệng co giật không thôi.

Lạc Thanh Chu đang ấn một con thỏ trắng lông xù, ép buộc hai con thỏ trắng giúp nàng hút vết thương trên chân...

- Sư phụ đừng sợ, hai con thỏ nhỏ này rất lợi hại, chúng nó có thể nghe hiểu lời ta nói.

Lạc Thanh Chu thấy nàng mở mắt ra, lập tức giải thích.

Sau đó thả lỏng hai tay, ra lệnh:

- Phun ra.

Hai con thỏ trắng quả nhiên hút đầy máu tươi cùng nọc độc, “phụt” một tiếng, phun ra toàn bộ.

- Nhìn kìa, chúng nó hút rất tốt.

Lạc Thanh Chu cười nói với sư phụ nhà mình.

Tử Hà tiên tử nhắm hai mắt lại, không để ý tới hắn nữa.

Rất nhanh, máu Đại Bảo Nhị Bảo hút ra đều trở thành đỏ tươi.

Sau khi Lạc Thanh Chu để hai bé thỏ súc miệng, thu vào trong nhẫn trữ vật, thưởng cho chúng một quả chuối, một miếng thịt bò.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters