Chương 2338: Thiếu niên tàn bạo, giúp tiên tử Cửu Thiên Dao Đài phá trận (2)

Lạc Thanh Chu nghỉ ngơi một chút, miễn cưỡng đứng lên, nói:

- Chúng ta lại đi tìm hang động khác thôi, nơi này có dấu vết chiến đấu, không còn an toàn nữa.

Mấy người lập tức đứng lên.

Thừa dịp bóng đêm, lại một lần nữa tìm được một hang động để ẩn giấu.

Trải qua một kiếp nạn này.

Tử Hà tiên tử và La Thường đều vội vàng khôi phục tu vi.

Lạc Thanh Chu cũng nhanh chóng chữa trị vết thương trên người thể.

Hai ngày sau.

Mấy người đang tu luyện, Lưu Ly đột nhiên trở về từ bên ngoài nói:

- Sư phụ, Tử Hà tiền bối, sơn cốc phía bắc tụ tập rất nhiều người, nghe nói Tiên tử Cửu Thiên Dao Đài đang phá giải trận pháp.

- A?

La Thường vừa nghe, lập tức đứng lên, nói:

- Đi, chúng ta cũng đi xem thử, đừng đến lúc đó chúng ta lại bỏ lỡ thời gian đi ra ngoài.

Mấy người lập tức đứng lên.

La Thường và Tử Hà tiên tử đã khôi phục tu vi, miệng vết thương cũng đang khép lại.

Thân thể Lạc Thanh Chu cũng được chữa trị gần như hoàn toàn.

Hắn chuẩn bị tìm thời cơ, đột phá thần hồn đến Phân Thần Cảnh hậu kỳ trước, tăng cường một phần thực lực.

Nếu như vậy, thân thể cũng có thể ngự kiếm phi hành.

Mấy người một đường nói chuyện, rất nhanh đã đi tới sơn cốc phía bắc.

Bên dưới sườn núi phía trước, tụ tập rất nhiều người.

Lúc này, trên sườn núi, đang có một nữ tử mặc váy hồng đeo mạng che mặt, tay cầm một khối ngọc thạch phát sáng, nhìn màn hào quang giữa không trung nghiêm túc tính toán cái gì đó.

Mọi người dưới sườn núi đều thấp giọng nghị luận.

Đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên truyền đến một âm thanh kỳ lạ.

Lập tức, một dòng chữ màu vàng thật lớn, đột nhiên xuất hiện trên hào quang trận pháp, kim quang lóe lên, giống như một vầng nắng chói lọi.

Đồng thời, hư ảnh của một con Kim Long chậm rãi di chuyển trên dòng chữ kia.

- Khảm.

Mọi người nhìn rõ ràng, đều kích động hẳn lên.

- Khảm là cái gì? Đây là phá trận sao?

- Tiên tử Cửu Thiên Dao Đài quả nhiên lợi hại ngay khi đến đã xuất hiện một chữ “khảm”, chúng ta rốt cục không bị nhốt ở chỗ này nữa rồi.

Tôn trưởng lão Bồng Lai Tiên Đảo kia, cũng đứng ở dưới sườn núi, nhìn thấy chữ lớn màu vàng này, nhíu mày.

Hắn nghiên cứu trận pháp cả đời, giờ phút này cũng có chút bối rối.

Nhưng trong lòng hắn biết rõ, trận pháp còn lâu mới phá bỏ được.

Đúng lúc này, một nữ tử đứng trên sườn núi, đột nhiên chỉ về phía bắc nói:

- Sư tỷ, trên màn hào quang phía bắc lại xuất hiện một chữ.

Tất cả mọi người lập tức quay đầu nhìn lại.

Giữa không trung phía bắc, trên màn hào quang, quả nhiên lại xuất hiện một chữ lớn màu vàng.

- Chấn.

Nữ tử đang đứng trên sườn núi phá trận, hơi nhíu mày.

Lạc Thanh Chu sau khi nhìn thấy hai chữ lớn màu vàng này, trong lòng lại khẽ động.

- Khảm, Chấn, Càn, Khôn....

Chẳng lẽ là Cửu Cung Bát Quái Trận?

Trên sườn đồi.

Ngọc thạch trong tay nữ tử váy hồng kia hơi lóe ra.

Nàng hơi nhíu mày.

Giữa không trung, hai chữ lớn mang theo hư ảnh kim long đột nhiên xuất hiện, làm cho những người khác bị nhốt trong cốc, đều là nhảy nhót hoan hô, cho rằng có thể phá trận.

Nhưng trong lòng nàng rõ ràng.

Nàng chỉ lợi dụng ngọc bànđ trong tay, thăm dò vị trí bố trí trận pháp mà thôi.

Hơn nữa, nó trông giống như phần nổi của tảng băng trôi.

Nàng nhớ rõ hai chữ lớn màu vàng này, từng xuất hiện trong một quyển sách thời viễn cổ, nhưng giới thiệu trong sách, cũng chỉ là một câu nói.

Những trận pháp mà nàng quen thuộc “Thiên địa huyền hoàng, kim mộc thủy hỏa, nhật nguyệt tinh thần”, vẫn chưa xuất hiện.

- Khảm, chấn...

Đây là trận pháp gì?

Nàng nhíu mày, trong lòng hơi trầm xuống.

Không có đầu mối.

Chẳng lẽ lần này các nàng thật sự không ra được sao?

Nàng ngẩng đầu, lại nhìn về phía hai chữ lớn màu vàng giữa không trung, trong lòng âm thầm nói: Cả nam bắc, đều có chữ vàng, nếu là Cửu Long Đế Vương Trận được xưng là một trong thập đại trận pháp thượng cổ, như vậy mấy hướng khác, hẳn là cũng có.

Chẳng qua, mặc dù thăm dò ra, thì thế nào chứ?

Nàng căn bản không biết phá trận này.

Suy nghĩ đây.

Nàng đột nhiên cúi đầu nhìn về phía lão giả Bồng Lai Tiên Đảo dưới sườn núi.

Đối phương nghiên cứu rất nhiều về trận pháp, không biết hắn có biết hay không.

Nàng dừng một chút, mở miệng hỏi:

- Tôn trưởng lão, hai chữ này, ngươi có đầu mối không?

Tôn Bảo Nhất ngẩn người nhìn chữ vàng trên trời, nghe vậy mới phục hồi tinh thần lại, vội vàng chắp tay, vẻ mặt hổ thẹn nói:

- Lão hủ nghiên cứu trận pháp nhiều năm, nhưng chưa từng nhìn thấy loại trận pháp này, hổ thẹn, chỉ có thể dựa vào Phấn Du tiên tử.

- Phấn Du tiên tử?

Những người tu luyện khác dưới sườn núi nghe xong đều âm thầm khiếp sợ.

- Nghe nói Cầm Dao tiên tử của Cửu Thiên Dao Đài có năm đại đệ tử, lấy năm màu để gọi tên, hồng tử(tím) phấn lục lam, mỗi người đều là thiên tài trăm năm khó gặp...

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters