Tử Hà tiên tử nhìn trộm bảo điệp đưa tin của hắn, không thể tưởng tượng nổi nói:
- Phi Dương, tiên tử Cửu Thiên Dao Đài khách khí với ngươi như thế, nữ tử kia chính là đại nhân vật ngay cả Tôn trưởng lão Bồng Lai Tiên Đảo cũng rất tôn kính.
La Thường vừa nghe, cũng vội vàng tới nhìn.
Lạc Thanh Chu cất bảo điệp đưa tin đi, bình tĩnh nói:
- Đi thôi, đi phía đông sơn cốc.
Mấy người mang theo thần sắc phức tạp theo phía sau hắn.
La Thường hâm mộ thấp giọng nói:
- Tử Hà, Lăng Tiêu tông các ngươi không biết kiếp trước tích đức gì, lại chiếm được đệ tử ưu tú như Phi Dương.
Tử Hà tiên tử váy đỏ phiêu phiêu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước:
- Lúc trước tất cả mọi người đều không coi trọng hắn, là ta đi ngược lại với đề nghị của bọn họ, mạnh mẽ thu hắn làm đệ tử. Lúc trước tu vi của hắn, cũng chỉ là Võ Sư mà thôi, ta thân là Tông chủ, lại trực tiếp thu hắn làm đệ tử thân truyền duy nhất, La di hẳn có thể tưởng tượng được, lúc ấy áp lực lớn bao nhiêu nhỉ.
La Thường lườm nàng một cái, nói:
- Đừng tưởng rằng ta không biết, ngươi ỷ thế hiếp người, cướp từ Thanh Trúc người ta.
Tử Hà tiên tử lý lẽ thẳng thừng nói:
- Ta và Thanh Trúc là sư tỷ muội, còn thân thiết hơn tỷ muội ruột thịt, của nàng cũng chính là của ta.
La Thường bĩu môi, lười nhiều chuyện trước mặt tiểu bối.
Mấy người nhanh chóng đi tới phía đông sơn cốc.
Bên dưới chữ “Chấn” màu vàng khổng lồ là một sườn núi tươi tốt.
Lúc này, năm tiên tử Cửu Thiên Dao Đài đang đứng ở phía trên.
Nữ tử tên Phấn Du, tay cầm ngọc bàn, hơi nhíu mày, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì đó.
Dưới sườn đồi, đã tụ tập đầy người.
Dị tượng trong sơn cốc, làm cho tất cả mọi người đều kích động chạy tới nơi này, sợ trận pháp đột nhiên mở ra, bọn họ không kịp đi ra ngoài.
Mấy người Lạc Thanh Chu vừa đi tới dưới sườn núi, lão giả tên Tôn Bảo Nhất kia lập tức gấp gáp đi tới, vẻ mặt tràn đầy ý cười nói:
- Tiểu Sở, vị huynh đệ song sinh kia của ngươi đâu? Có thể cho lão phu đi thăm được không? Chỗ lão phu có một viên Cửu Chuyển Đại Hoàn Đan, có thể giúp hắn tạm thời ổn định thương thế.
Vừa nghe lời này.
La Thường và Tử Hà tiên tử mấy người đều khẽ thay đổi sắc mặt.
Nếu để cho vị trưởng lão Bồng Lai Tiên Đảo này biết được hôm qua lừa gạt hắn, vậy thì hỏng rồi.
Đừng nói Lăng Tiêu Tông và Tiên Vân Các, cho dù là toàn bộ Đại Viêm, cũng không đắc tội nổi siêu cấp tiên tông như Bồng Lai Tiên Đảo.
Khi hai người đang cố gắng nghĩ ra lý do phù hợp, Lạc Thanh Chu lại đột nhiên nói:
- Không cần tiền bối phí tâm, huynh đệ của ta chết rồi.
Tôn Bảo Nhất sửng sốt:
- Chết rồi sao?
Lạc Thanh Chu bi thương nói:
- Vãn bối và hắn là huynh đệ song sinh, cũng đồng cảm với thống khổ của hắn. Vì để tránh hắn phải khổ sở tiếp tục sống không bằng chết, nên ta đã trực tiếp dùng một quyền đánh chết hắn, coi như giúp hắn giải thoát.
La Thường: - ...
Tử Hà tiên tử: - ...
Ba người Du Ngư Ngư: - ...
Tôn Bảo Nhất nhìn hắn vài lần, nói:
- Vậy thi thể của hắn thì sao? Lão phu có thể xem không?
Lạc Thanh Chu thở dài một tiếng, nói:
- Vãn bối đã hỏa táng hắn, để hắn yên nghỉ sớm một chút, sớm ngày đầu thai làm người.
Khóe mắt Tôn Bảo Nhất giật giật, thấp giọng nói:
- Tiểu Sở, lừa lão phu cũng được, nhưng đừng tự lừa chính bản thân mình. Loại chuyện này, không thể nói bậy được, sẽ bị sét đánh đấy.
Lạc Thanh Chu lập tức giơ tay nói:
- Nếu ta nói dối, trời giáng sấm sét, vạn lôi xuyên tim.
Tôn Bảo Nhất: - ...
Mấy người Tử Hà tiên tử: - ...
Lúc này, trên sườn núi đột nhiên truyền đến âm thanh thân thiết của nữ tử váy đỏ Hồng Diên:
- Sở Sở, mau lên đây, tỷ tỷ cần ngươi.
Vừa nghe lời này, tất cả mọi người đều sửng sốt, ánh mắt lại đồng loạt nhìn về phía thiếu niên kia, vẻ mặt hâm mộ ghen tị không thôi.
Lạc Thanh Chu vội vàng lên sườn núi.
Tôn Bảo Nhất nhìn bóng lưng hắn, hào quang trong mắt lóe lên, đột nhiên quay đầu, tươi cười nhìn về phía nữ tử váy đỏ trước mắt:
- Vị tiểu tiên tử này, Tiểu Sở là đệ tử của ngươi đúng không? Lão phu có chuyện muốn nói với ngươi, nếu ngươi tiện, chúng ta có thể đến bên kia nói chuyện không?
Tử Hà tiên tử cung kính nói:
- Tôn tiền bối nếu có phân phó, cứ nói ở chỗ này là được, nơi này đều là người của vãn bối, sẽ không truyền ra ngoài.
Tôn Bảo Nhất vừa nghe vậy, nhìn thoáng qua mấy người La Thường, trầm ngâm một chút, gật gật đầu, nói:
- Là như thế này, năm nay Bồng Lai Tiên Đảo ta còn phải chiêu mộ một nhóm đệ tử. Lão phu năm nay cũng có hai vị trí trống, có thể chiêu mộ đệ tử thân truyền...
Nói đến đây, hắn lại nhìn về phía thân ảnh trên sườn núi, nói.