- Lão tổ không cần lo lắng, chờ tất cả mọi chuyện giải quyết xong xuôi, đệ tử sẽ quyết định. Vì Lăng Tiêu Tông và Đại Viêm sau này, đệ tử nhất định sẽ suy nghĩ thật kỹ.
Trang Chi Nghiêm thấy hắn nói như vậy, cũng vui mừng gật gật đầu, nói:
- Được, Phi Dương, về sau Lăng Tiêu tông ta, Đại Viêm chúng ta, chỉ dựa vào những người trẻ tuổi như các ngươi! Chỉ cần các ngươi cố gắng không ngừng nghỉ, chỉ cần các ngươi tâm hướng quốc gia, ai cũng đừng suy nghĩ việc chèn ép chúng ta.
Mấy người lại nói một hồi, trời nhanh chóng tối đen.
Trận pháp trên đỉnh đầu, hiển nhiên đã phá giải đến giai đoạn cuối cùng.
Trên người Trang Chi Nghiêm và Lạc Lăng còn có thương tích, sau khi trở lại hang động, dùng đan dược, dược cao xử lý vết thương, liền nằm xuống nghỉ ngơi.
Đêm nay Bạch Vi Nhi ở bên ngoài canh giữ.
Lạc Thanh Chu ở trong góc tu luyện một hồi, quan sát thần hồn mới thăng cấp một chút, lại nhìn thoáng qua Lam Linh Hoa trong nhẫn trữ vật và cây tiểu thụ thần bí kia sinh trưởng, sau đó đứng dậy, đi ra ngoài động.
Tử Hà tiên tử cũng đang nhắm mắt tu luyện, nghe được động tĩnh, vội vàng mở mắt hỏi.
- Phi Dương, ngươi đi đâu vậy?
Lạc Thanh Chu quay đầu nói:
- Đi tiểu, sư phụ muốn cùng nhau đi không sao?
Tử Hà tiên tử gật đầu theo bản năng, vừa định đứng lên, lập tức lại phản ứng lại, nhất thời lườm hắn một cái nói:
- Không biết lớn nhỏ, không chút đứng đắn...
Lập tức lại nhỏ giọng nói:
- Sư thúc tổ còn ở chỗ này.
Lạc Thanh Chu cười cười, ra khỏi hang động.
Bên ngoài ánh trăng sáng bóng.
Thiếu nữ lạnh như băng mặc váy trắng, đang ôm hai đầu gối, một mình ngồi cạnh bụi cỏ ngoài cửa, nhìn mặt trăng trên bầu trời đêm, kinh ngạc ngẩn người.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, trực tiếp đi tới, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Ánh trăng dịu dàng.
Gió đêm thổi qua, mang theo một chút ẩm ướt cùng mát mẻ của u cốc.
Thiếu nữ tóc đen khẽ nhúc nhích, quay đầu lại.
Lạc Thanh Chu nhìn bầu trời đêm xa xa, thần sắc trên mặt yên tĩnh, nhẹ giọng nói:
- Không sao đâu, chính là muốn ngồi cùng ngươi, không nói lời nào cũng được.
Đôi mắt lạnh như băng của thiếu nữ, lại nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía xa xa.
Hai người cứ ngồi yên lặng như vậy, cũng không nói gì nữa.
Đêm yên tĩnh.
Xa xa giữa không trung, hào quang nhàn nhạt hơi lóe lên.
Mùi thơm của bùn đất và cỏ xanh, mục nát và hương thơm của hoa hòa quyện, lặng lẽ tràn ngập trong thung lũng đêm tối.
Đó là một thế giới thực.
Hai người lại ngồi như vậy trong chốc lát.
Lạc Thanh Chu lấy bảo điệp đưa tin ra, vươn tay, dưới ánh trăng dịu dàng viết một tin nhắn, gửi qua.
【 Ánh trăng đẹp như tranh vẽ, tương tư không có chỗ gửi 】
Một lát sau.
Tin nhắn lạnh lùng trả lời: 【 Gửi nhầm người 】
Lạc Thanh Chu nói: 【 Không sai 】
Đối phương không trả lời nữa.
Lạc Thanh Chu cất bảo điệp đưa tin đi, lại yên tĩnh ngồi thêm một lát, đột nhiên quay đầu, nhìn về phía thiếu nữ lạnh như băng bên cạnh nói:
- Bạch cô nương, ta có thể tiến vào thân thể ngươi không?
Vừa nghe lời này.
Thiếu nữ bên cạnh hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu nhìn thẳng vào con mắt lạnh như băng của nàng, thần sắc bình tĩnh, nhẹ giọng nói:
- Ta đột nhiên rất muốn gặp một người, một lát thôi.
Thiếu nữ yên tĩnh nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, lập tức, nhẹ nhàng vươn ra một ngón tay ngọc mảnh khảnh.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút.
Ngón tay ngọc chậm rãi chọc vào miệng hắn.
Rắc.
Toàn bộ miệng và lưỡi trong miệng hắn, đột nhiên ngưng tụ thành băng, không thể nói một từ.
Thiếu nữ lạnh như băng đứng dậy, đi đến bên kia cửa động, ngồi xuống.
Lạc Thanh Chu ngây người trong chốc lát, mới hòa tan băng lạnh trên miệng và lưỡi, nhìn nàng nói:
- Được rồi, là ta nói sai, thần hồn của ta, có thể tiến vào thân thể ngươi, gặp một người, được không?
Lúc này, cửa động đột nhiên truyền đến một tiếng quát lớn nghiêm khắc.
- Nghiệt đồ, biết ngay ngươi ra ngoài không phải đi tiểu mà.
Lập tức, một bàn tay ngọc đột nhiên duỗi ra, túm lấy lỗ tai hắn, trực tiếp kéo hắn trở về.
Trên bãi cỏ bên ngoài hang động lại khôi phục yên tĩnh.
Thiếu nữ ôm hai đầu gối, tắm trong ánh trăng tinh khiết, lại yên lặng ngồi trong chốc lát, mới nhẹ giọng mở miệng nói:
- Tỷ tỷ, muốn gặp hắn sao?
Đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng gió lướt qua.
Lạc Thanh Chu bị kéo về hang động, ấn ở trong góc, lỗ tai lại bị vặn mạnh một cái.
Tử Hà tiên tử thấp giọng răn dạy.
- Sao ngươi có thể nói những lời như vậy với một tiểu cô nương chứ? Hạ lưu! Sư thúc tổ nhà người ta vẫn đang nhìn chằm chằm ngươi đấy.
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn lại.
Lạc Lăng khoanh chân ngồi ở góc đối diện, quả nhiên đang mở to hai mắt.
- Ngủ đi.
Tử Hà tiên tử vội vàng ấn đầu hắn xuống.