Chương 2390: Tiểu Nguyệt tức nổ tung, Lạc cặn bã đi dạo thanh lâu xã chết! (4)

Lạc Thanh Chu lập tức nghiêm túc nói:

- Đương nhiên là thật! Vi Mặc, nàng cũng biết, trong nhà ta có nhiều thê thiếp xinh đẹp như vậy, làm sao có thể đi đến loại địa phương đó? Những nữ tử kia đều son chi tục phấn, hơn nữa còn không sạch sẽ, mắt ta cũng không mù, lại không ngốc, không cần phải lãng phí tiền bạc, cần gì phải vô đó chịu tội chứ?

Tần nhị tiểu thư suy nghĩ một chút, nói:

- Cũng đúng, người trong nhà Thanh Chu ca ca còn không để ý tới, huống chi còn có trong cung, tông môn... Dù sao cũng sẽ không đi tới nơi đó tìm hoa vấn liễu.

Lạc Thanh Chu lập tức nói:

- Vi Mặc, chủ yếu là nhạc mẫu đại nhân cùng Mai nhi vừa rồi tận mắt nhìn thấy ta, các nàng khẳng định sẽ không tin tưởng ta, ta nên làm cái gì bây giờ? Có lẽ giải thích cũng vô dụng.

Vẻ mặt Tần nhị tiểu thư tràn ngập bất đắc dĩ:

- Đương nhiên vô dụng, lấy tính cách mẫu thân, có lẽ đã tức đến ngất đi rồi.

Lập tức lại nhẹ nhàng thở dài nói:

- Bây giờ phụ thân và nhị ca đều không ở nhà, mẫu thân đã coi chàng là trung tâm trong nhà, kết quả hiện tại đột nhiên nhìn thấy chàng lén lút giấu chúng ta đi thanh lâu, chắc chắn sẽ rất đau lòng, rất thất vọng...

Lạc Thanh Chu cũng thở dài theo.

Tần nhị tiểu thư nhẹ giọng an ủi nói:

- Thanh Chu ca ca, đừng sợ, lát nữa chờ mẫu thân trở về, Vi Mặc sẽ giải thích với nàng. Chàng trở về trước đi, miễn cho lát nữa nàng thấy Thanh Chu ca ca lại càng tức giận, Vi Mặc không có cách nào khuyên nhủ nàng.

Lạc Thanh Chu suy nghĩ một chút, thấp giọng nói:

- Vi Mặc, vừa hay ta muốn nói với nàng một tiếng, tu vi của ta sắp đột phá, mấy ngày nay là thời khắc quan trọng. Đêm nay ta chuẩn bị xuất phát, đi Lăng Tiêu Tông, có lẽ ít nhất cần hai ba ngày mới có thể trở về.

Tần nhị tiểu thư nói:

- Thanh Chu ca ca muốn chạy trốn sao?

Lạc Thanh Chu xấu hổ nói:

- Không phải chạy trốn, là thật sự muốn tu luyện. Đương nhiên, vừa đúng lúc cũng có thể tránh mũi nhọn và tức giận trước, chờ nhạc mẫu đại nhân bình tĩnh lại mới trở về.

Tần nhị tiểu thư còn muốn nói chuyện, Lạc Thanh Chu đột nhiên quay đầu nhìn thoáng qua, sắc mặt đột nhiên biến đổi, cuống quít nói:

- Vi Mặc, ta đi trước.

Dứt lời, hắn lập tức từ bên cạnh chạy trốn, chui vào trong một con hẻm nhỏ phía trước.

Lúc này, Tống Như Nguyệt mang theo Mai Nhi, vẻ mặt âm trầm từ ngã tư cách đó không xa đi tới.

Tần nhị tiểu thư nhìn bộ dáng hùng hổ của nàng, trong lòng chợt khẽ động.

- Có lẽ, đây là một cơ hội...

Trong lòng nàng âm thầm nói.

Nguyệt Y Phường.

Trong phòng, Tống Như Nguyệt vỗ bàn, sắc mặt tái mét.

- Thật to gan! Thật to gan!

- Tức chết ta!

- Tần gia ta đối xử với hắn không tệ, từ khi hắn vào cửa, đã được ăn ngon mặc đẹp, chưa bao giờ bạc đãi hắn...

- Không có Tần gia chúng ta, nào có hắn hôm nay?

- Vong ân phụ nghĩa! Sói mắt trắng!

- Buổi tối hắn lén lút đi thì cũng thôi đi, dù ta biết nhưng trong lòng cũng tốt hơn một chút, ít nhất còn biết hắn chột dạ sợ hãi...

- Ban ngày ban mặt, trên đường nhiều người như vậy, hai người chúng ta ở cách đó hai con đường, hắn dám trắng trợn đi đến nơi đó như vậy, thật sự không để chúng ta vào mắt!

- Ô ô, hàng xóm thấy được, sẽ chê cười Tần gia chúng ta như thế nào...

- Rõ ràng là ở rể, chúng ta lại sủng hắn lên tận trời, nha hoàn trong nhà cũng đều bị hắn ăn hết, hắn còn không biết đủ, ô ô ô, mạng của ta sao lại khổ như vậy...

Tiểu Điệp đi vào rót trà, nghe lén vài câu, cuống quít rời khỏi.

Mai Nhi đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn hắn, cũng phẫn nộ bất bình.

Châu Nhi và Thu nhi đi vào hỏi thăm.

Tiểu Điệp cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ, không dám nói.

Lại qua một lúc lâu.

Trong phòng, cuối cùng cũng dần dần yên tĩnh lại.

Lúc này, Tiểu Điệp lại bưng ấm trà, cúi đầu, đi vào rót trà.

Ngay khi cửa phòng mở ra, Mai nhi và Châu Nhi đứng ở cửa, cùng với Thu nhi, đều nghe được bên trong truyền đến thanh âm nhu nhược của Tần nhị tiểu thư:

- Mẫu thân, là Vi Mặc vô dụng, là Vi Mặc không có cách nào hầu hạ Thanh Chu ca ca... Ngài cũng không muốn Thanh Chu ca ca luôn đi ra ngoài tìm hoa hỏi liễu đúng không? Trong nhà ngoại trừ ngài, cũng chỉ có một người có thể quản được hắn...

Căn phòng im lặng.

Sau khi Tiểu Điệp đi ra, vài nha hoàn lại lập tức gấp gáp hỏi thăm.

Tiểu Điệp yếu ớt lắc đầu, trong đầu vẫn hỗn loạn như trước.

Trong lòng nàng âm thầm oán giận, công tử ban ngày ban mặt sao có thể đi đến loại địa phương đấy chứ? Hơn nữa làm sao có thể để phu nhân bắt được?

Là nàng và Thu nhi tỷ tỷ hầu hạ không tốt sao?

Hay là... Công tử chán rồi sao?

- Thu nhi tỷ tỷ...

Vẻ mặt nàng khổ sở, muốn nói lại thôi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters