Chương 2392: Mẫu thân, người cũng không muốn... Lạc Cặn bã khinh bạc cùng đe dọa đối với Nguyệt tỷ tỷ (2)

- Ngươi tự mình dẫn người đi qua diệt môn, như vậy không ổn. Chưa nói đến sẽ phá hư hiệp ước, khiến cho hai đại tiên tông khác bất mãn trách cứ, ngay cả trong tông môn, cũng sẽ có rất nhiều người muốn gây phiền toái cho Lưu Tiên Phong chúng ta. Ngay từ ban đầu những Phong chủ khác, đã không đồng ý chúng ta nhúng chàm Đại Viêm...

Lời này vừa nói ra, những người khác cũng đều nhíu mày.

Cốc Trường Xuân lập tức nói:

- Lôi sư huynh, ngài hẳn đã nhận được tin tức. Vị trí đô thành yêu tộc thượng cổ, có lẽ nằm trong lãnh thổ Đại Viêm. Yêu tộc đột nhiên tổ chức lực lượng tiến công biên cảnh Đại Viêm, hơn nữa trong đó còn xuất hiện Yêu Vương, nghe nói từ nơi đó truyền ra mấy kiện vật phẩm hư hại, trải qua xem xét cẩn thận, quả thực đều là vật phẩm trong đô thành Yêu tộc thượng cổ...

Nói đến đây, hắn dừng một chút, nhìn về phía những người khác trong đại điện một cái, nói:

- Chư vị ngẫm lại thử xem, nếu nơi đó thật sự là di tích đô thành của Yêu tộc thượng cổ, chỉ cần chúng ta khống chế Đại Viêm trước, vậy sẽ có thể đi qua đó bất cứ lúc nào, thậm chí là chiếm nó làm của riêng. Chư vị hẳn cũng biết, đô thành trước kia của Yêu tộc, toàn bộ bảo vật cướp đoạt đều được cất giấu ở nơi đó, hơn nữa đều là trân bảo hiếm có, dù sau đại chiến năm đó, có thể mất đi không ít, nhưng chắc chắn còn có một ít chưa bị phát hiện. Huống chi, nơi đó còn sinh trưởng một gốc Thiên Địa Thánh Thụ, mặc dù bị hủy, nhưng cũng giữ lại cành chi, thậm chí là quả, cũng có thể nó vẫn còn sống, chúng ta vất vả tu luyện, là vì sao? Không phải là vì trường sinh sao? Nghe nói chỉ cần tìm được gốc Thiên Địa Thánh Thụ kia, là có thể thăm dò được Trường Sinh bí cảnh...

- Cho nên, chiếm được Đại Viêm, lửa sém lông mày. Nếu chúng ta không lập tức hành động, nếu bị các thế lực khác chiếm được trước, vậy thì hối hận không kịp.

- Chờ chúng ta đạt được những bảo vật cùng tài nguyên tu luyện này, thực lực của Lưu Tiên Phong chúng ta sẽ tăng vọt so với toàn bộ tông môn. Nếu thật sự tìm được gốc Thiên Địa Thánh Thụ kia, Tông chủ và lão tổ nhất định sẽ kích động không thôi, làm sao có thể trách cứ chúng ta? Đến lúc đó chúng ta thậm chí có thể làm cho Phiêu Miểu Tiên Tông lên một tầng cao hơn, sóng vai cùng Bồng Lai Tiên Đảo! Nói không chừng khi đó, cho dù Cửu Thiên Dao Đài, cũng sẽ tới cầu chúng ta. Ai không muốn sống lâu?

Cốc Trường Xuân lại nói:

- Phong chủ cùng chư vị yên tâm, lần này lão phu dẫn người đi qua, đương nhiên sẽ không bại lộ thân phận thật. Mặc dù hai đại tiên tông kia có hoài nghi, chúng ta không thừa nhận là được, chỉ cần bọn họ không có chứng cớ, cũng không thể nào vì một Đại Viêm nho nhỏ mà trở mặt với chúng ta.

- Hiện giờ Đại Viêm đang bấp bênh, thế lực xung quanh đều như hổ rình mồi, ai có thể cam đoan không phải là do thế lực khác thèm thuồng, đột nhiên động thủ?

Những lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều trầm mặc xuống.

Một lúc lâu sau.

Nhạc Dương Lầu mặt không gợn sóng nhìn hắn nói:

- Cốc trưởng lão, không thể khinh thường.

Lời này vừa nói ra, liền có nghĩa đồng ý.

Cốc Trường Xuân lập tức cung kính nói:

- Phong chủ yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ cẩn thận, nhanh chóng trở về!

Nhạc Dương Lầu lại nói:

- Ngươi chuẩn bị dẫn bao nhiêu người qua?

Cốc Trường Xuân trầm ngâm một chút, nói:

- Không cần nhiều người, mà cần chất. Càng ít người, càng bí ẩn. Lần này thuộc hạ chỉ đi Tiên Vân Các và Lăng Tiêu tông, cao thủ lợi hại nhất của hai tông môn, bây giờ hẳn đều đang bế quan dưỡng thương, những người khác đều không đáng sợ. Thuộc hạ lặng lẽ đi, lại mạnh mẽ ra tay, bọn họ dù thế nào cũng không phản ứng được. Cho nên thuộc hạ chỉ cần mang theo năm người đi qua, đủ rồi!

Nhạc Dương Lầu trầm giọng nói:

- Không thể lạm sát người vô tội.

Cốc Trường Xuân dừng một chút, chắp tay nói:

- Phong chủ yên tâm, thuộc hạ chỉ chém giết những người có tu vi Đại Võ Sư và Luyện Thần Cảnh trở lên, những người khác, chỉ cần bọn họ không chủ động phản kháng, thuộc hạ sẽ bỏ qua. Về phần Long Ngâm Kiếm cùng Hỏa Phượng Linh La Phiến, đến lúc đó thuộc hạ cũng sẽ thi triển Sưu Hồn Thuật truy xét, mang về cùng.

Ánh mắt Nhạc Dương Lầu lóe lên, không nói gì nữa.

Mà lúc này.

Ở Cửu Thiên Dao Đài, một tòa thế ngoại đào nguyên nào đó.

Năm người Hồng Diên đang cung kính đứng trước một nữ tử, đang kích động nói cái gì đó.

Nữ tử kia ngồi trên một đài sen, xung quanh là bụi hoa chen chúc, nàng đang nhắm mắt, không nhúc nhích, giống như đang tu luyện, lại giống như đang nhắm mắt dưỡng thần.

- Sư phụ, đệ tử có thể chắc chắn, thiếu niên kia người mang Lôi Linh chi căn...

- Tư Không Vân kia tu vi Đại Tông Sư trung kỳ, còn cầm Long Ngâm kiếm, trực tiếp đã bị lôi kiếp của hắn đánh chết…

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters