Nguyệt tỷ tỷ từ khi nào đã bỏ nguyên thạch vào?
Chẳng lẽ, là lúc đóng băng hắn?
Hắn lập tức cầm lấy chiếc khăn tay trắng như tuyết kia, phía dưới quả nhiên có thêm một khối nguyên thạch trong suốt.
Khối nguyên thạch này thể tích cũng không lớn, nhưng hoàn toàn khác biệt so với hai mươi khối nguyên thạch đặt ở bốn góc xung quanh, không chỉ bề ngoài nhìn mỹ lệ hơn, hơn nữa bên trong còn lóe ra ngũ sắc rực rỡ, đồng thời, có một giọt chất lỏng nguyên khí mắt thường có thể thấy được đang chậm rãi di chuyển bên trong, phảng phất như huyết mạch!
Cao giai nguyên thạch?
Chỉ sợ toàn bộ Đại Viêm, cũng không có một khối.
Cho dù là linh quáng dưới lòng đất hoàng cung, cũng không thể sinh ra một khối cao giai nguyên thạch!
Giá trị của khối nguyên thạch này, tuyệt đối không thể tính toán được.
Tâm tình Lạc Thanh Chu phức tạp, đang sững sờ, ánh mắt đột nhiên lại nhìn về phía những thứ xấu hổ như yếm tất chân.
Nguyệt tỷ tỷ chắc đều đã thấy hết tất cả...
Lúc này, bên cạnh đột nhiên truyền đến thanh âm Tử Hà tiên tử:
- Phi Dương, ngươi sao rồi? Chỗ vi sư rất thuận lợi, cảm giác đêm nay có thể đột phá! Ngươi đừng nóng vội, chờ một chút, chờ vi sư đột phá sẽ đi qua giúp ngươi.
Lập tức lại nghe nàng gầm nhẹ một tiếng, giống như là đang thúc dục năng lượng trong cơ thể chạy nước rút, trong miệng phảng phất như đang cổ vũ cho mình, lớn tiếng nói:
- Vi sư sắp trở thành đại nhân vật Tông Sư hậu kỳ! Phi Dương, vi sư vĩnh viễn phải ở phía trước ngươi! Xông vào ——-
Dứt lời, lại một cỗ thiên địa nguyên khí mênh mông, từ ngoài động vọt vào.
Lạc Thanh Chu lấy ra khối nguyên thạch cao giai kia, đặt ở bên cạnh, sau đó, bỏ viên đan dược cuối cùng vào trong miệng, nuốt vào.
- Xông lên!
Lúc chạng vạng tối.
Hoàng hôn nhuộm đỏ một nửa bầu trời, toàn bộ ngọn núi chính cũng được nhuộm thành màu cam.
Bên ngoài Tử Hà tiên phủ.
Mây mù tản ra, tiên hạc bay múa.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc thanh y, đang một mình ở bên vách núi, đón gió mà đứng, vạt áo phiêu phiêu.
Những người khác trong Lăng Tiêu Tông, giờ phút này cũng đang bận rộn tu luyện.
Đúng lúc này!
Trên đỉnh núi chính, đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy trong suốt.
Lập tức, thiên địa nguyên khí trên cả Lăng Tiêu phong, bắt đầu nhanh chóng tụ tập đến phía sau chủ phong.
Vòng xoáy trong suốt giữa không trung, tốc độ xoay tròn bắt đầu càng ngày càng nhanh.
Đồng thời, một nửa bầu trời, gió và mây cũng thay đổi!
- Vòng xoáy nguyên khí!
Lúc này, người trên các đỉnh núi Lăng Tiêu Phong, đều rõ ràng cảm nhận được nguyên khí chuyển động.
Lập tức, bọn họ thấy được giữa không trung phía sau chủ phong, một vòng xoáy nguyên khí đang tiếp tục xoay tròn!
- Có người đang đột phá!
- Phía sau chủ phong! Chẳng lẽ là Tông chủ?
- Dị tượng này, hẳn là Tông chủ rồi! Tông chủ thăng cấp Tông Sư hậu kỳ!
Trưởng lão cùng Phong chủ các phong thấy một màn này, vẻ mặt đều kích động, lập tức buông việc trong tay xuống, hướng phía sau núi chủ phong chạy tới.
Ngũ đại tông môn Đại Viêm, tu vi của các Tông chủ đều tương đương, không khác biệt lắm.
Một khi tông chủ Lăng Tiêu tông bọn họ đột phá đến cảnh giới Tông Sư hậu kỳ, như vậy địa vị và thực lực của Lăng Tiêu tông bọn họ, tự nhiên cũng tăng lên một tầng!
Sau này phân phối tài nguyên tu luyện, cũng sẽ có nhiều tiếng nói hơn!
Hơn nữa sau này bọn họ đi ra ngoài nói chuyện, cũng có thêm sức mạnh!
Ở Đại Viêm, cho dù là cảnh giới Tông Sư sơ kỳ, đều có thể khai tông lập phái, đi ngang khắp nơi, chứ đừng nói cảnh giới Tông Sư hậu kỳ.
Cho nên giờ phút này mặc kệ là cao tầng Lăng Tiêu tông, hay là những đệ tử kia, đều kích động không gì sánh được.
Tại thời điểm này.
Vòng xoáy nguyên khí giữa không trung sau núi chủ phong, tốc độ xoay tròn nhanh hơn!
Từng luồng nguyên khí thiên địa, như thủy triều vọt tới nơi đó!
Đại trưởng lão Ngô Hữu Tử bận rộn ở chủ phong, đến trước, thấy Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng ở bên ngoài, vội vàng hỏi:
- Lệnh Hồ phong chủ, là Tông chủ đang xông quan?
Lệnh Hồ Thanh Trúc phục hồi tinh thần lại, khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh như băng nói:
- Đúng thế.
Ngô Hữu Tử kích động không thôi, vỗ tay nói:
- Thật tốt quá! Tuyệt vời! Tông chủ mắc kẹt ở Tông Sư trung kỳ đã nhiều năm, không ngờ lần này vừa trở về, đã bắt đầu xông quan! Xem ra, người tu luyện cả đời như ta, vẫn nên ra ngoài mạo hiểm tu luyện một phen!
Lúc này, Mạc Cửu Phong của Bắc Vọng Phong sải bước đi tới, cao giọng cười nói:
- Xem ra lần này tông chủ và sư thúc tổ cùng đi ra ngoài, nhất định đã gặp kỳ ngộ gì đó, bằng không cũng sẽ không vừa trở về đã bắt đầu xông quan.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn xa xa, vẻ mặt lạnh như băng, không nói gì nữa.
Nàng đương nhiên biết rõ sư tỷ gặp được kỳ ngộ gì.
Nàng đương nhiên cũng biết, phần kỳ ngộ này là ai cho sư tỷ.