Chương 2405: Sư đồ đồng loạt xông quan, đầu lôi điện thứ tư của Lạc cặn bã! Cường địch đột kích!! (4)

Thực lực khủng bố bực này, tu vi ít nhất cũng là Đại Tông Sư trở lên!

Nàng lập tức lướt vào hậu sơn, trực tiếp xông về động phủ của lão tổ!

Lúc này, mấy thân ảnh mạc hắc bào ở giữa không trung, lập tức như tia chớp lướt vào thông qua lỗ hổng, đi thẳng tới chủ phong!

Ngao!

Mặt đất đột nhiên vang lên một tiếng gầm giận dữ!

Trong đầm nước bên cạnh quảng trường chủ phong, đột nhiên có một con quái vật hình thể khổng lồ bay ra, toàn thân nở rộ ra ánh sáng màu lam, mở miệng to như chậu máu, hung mãnh đánh về phía mấy tên địch nhân giữa không trung!

Mà lúc này.

Lạc Lăng đang dưỡng thương ở động phủ phía sau núi cũng nhanh chóng đi ra.

Khi nàng nhìn thấy kiếm quang trong tay thân ảnh cầm đầu giữa không trung, lập tức biến sắc, gần như không chút do dự, lập tức nói với Lưu Ly bên cạnh:

- Lập tức đi Lăng Tiêu Tông, thông báo cho Trang Chi Nghiêm! Để cho bọn họ nhanh chóng đi Long Hổ học viện!

Lưu Ly vốn tưởng rằng lão tổ muốn nàng đi kêu người tới cứu viện, nghe nói như vậy bỗng sửng sốt, không kịp hỏi, đã thấy lão tổ bay lên giữa không trung, kiếm quang trong tay chợt lóe, trực tiếp lướt tới chỗ mấy thân ảnh kia, trong miệng quát lớn:

- La Thường, mở Lưu Vân Phong Bạo Trận!

Lưu Ly không dám trì hoãn, cưỡi tiên hạc, rời khỏi hậu sơn.

Khi các nàng ra khỏi hộ sơn đại trận, quay đầu nhìn lại, mấy thân ảnh địch nhân kia, đã đáp xuống trên chủ phong, đang giết chóc chung quanh!

Đồng thời, trên mấy ngọn núi đột nhiên có ánh sáng loé lên, xuất hiện vài đạo lốc xoáy, cùng nhau bao trùm đến chủ phong!

Lưu Ly lập tức lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi tin nhắn cho Tử Hà tiên tử, lại gửi tin nhắn cho bằng hữu của Long Hổ học viện.

Nhưng lúc này nàng mới phát hiện, tin nhắn hoàn toàn không gửi được!

- A Ngốc, chúng ta mau đi!

Trái tim Lưu Ly lập tức chìm xuống vực sâu không đáy.

Tiên hạc dưới thân nàng kêu lên một tiếng, hai cánh giương lên, tăng nhanh tốc độ.

Oanh!

Phía sau, cả tòa hộ sơn đại trận, đột nhiên vỡ vụn.

Sắc mặt Lưu Ly trắng bệch, nắm chặt nắm tay.

Mà lúc này.

Ở phía sau chủ phong của Lăng Tiêu tông, bầu trời phía trên Tử Hà tiên phủ, thiên địa nguyên khí bốn phía, vẫn nhanh chóng tụ tập đến nơi này!

Trong khi đó, những đám mây dường như đang thay đổi trên bầu trời đêm.

- Phá!

Trong động phủ, Tử Hà tiên tử dốc hết khí lực cuối cùng, thúc dục năng lượng trong cơ thể, xông về phía cửa ải đã tàn phá không chịu nổi kia.

Lực lượng mãnh liệt mênh mông, nhào tới giống như hồng thủy!

Oanh!

Trong cơ thể Tử Hà tiên tử phảng phất như vang lên một âm thanh nghiền nát.

Cửa ải kia, rốt cục sụp đổ!

Mà cỗ lực lượng mênh mông kia, rốt cục cũng thông suốt không trở ngại, vọt tới!

Trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng ong ong!

Toàn bộ thức hải, toàn bộ thân thể, đột nhiên bị một cỗ lực lượng xa lạ mà cường đại rót đầy!

Cuối cùng nàng đã đột phá!

Thăng cấp!

Tông Sư hậu kỳ!

Mà cách vách, năng lượng tích lũy trong cơ thể Lạc Thanh Chu cũng “oanh” một tiếng, thuận lợi phá tan cửa ải kia!

Nhưng, sau khi qua ải, lại có một cánh cửa khác!

Cỗ năng lượng mênh mông kia, vẫn chưa dừng bước chạy nước rút, lại lao xuống cửa ải tiếp theo!

Oanh! Ầm ầm! Ầm ầm!

Giống như một con sóng lớn va vào bờ biển, một lần lại một lần!

Một lần mạnh mẽ hơn một lần!

Cửa ải thứ hai kia, bắt đầu yếu đi.

Vòng xoáy trên đỉnh đầu Lạc Thanh Chu xoay tròn càng ngày càng nhanh.

Thiên địa nguyên khí xung quanh, tụ tập cũng càng ngày càng nhanh!

Những nguyên thạch trong suốt ở trong góc, cùng với hơn hai mươi khối nguyên thạch của hắn, giờ phút này toàn bộ đều bị hút khô năng lượng, hóa thành bột phấn!

- Xông lên!

Có một cỗ năng lượng mênh mông, xông về phía cánh cửa đó!

Mà lúc này.

Tử Hà tiên tử đã thành công đột phá.

Chỉ thấy cả người nàng đã bị mồ hôi thấm ướt, ngực phập phồng, da thịt toàn thân lộ ra mồ hôi trong suốt, mềm mại hơn bao giờ hết.

Khí chất cùng khí tức cả người cũng đều đã thay đổi.

Vòng xoáy nguyên khí trên đỉnh đầu nàng đã biến mất không thấy.

Đồng thời, năng lượng còn sót lại cùng năng lượng tràn đầy sau khi thăng cấp trong cơ thể nàng, trải qua sự thúc dục chủ động của nàng, bắt đầu theo hô hấp cùng lỗ chân lông của nàng chậm rãi khuếch tán ra bốn phía...

Nàng mở hai mắt, thần thái trong mắt sáng láng, thở dốc nói:

- Phi Dương, vi sư đã đột phá, vi sư đã là Tông Sư hậu kỳ rồi! Hiện tại, vi sư phát ra năng lượng, trợ giúp ngươi một tay!

Lập tức, nàng lại ngạo nghễ, khẳng khái kích động nói:

- Sư đồ chúng ta, một Tông Sư hậu kỳ, một Tông Sư trung kỳ, về sau, sắp tiếu ngạo giang hồ, ngạo thị quần hùng!

Dứt lời, toàn thân “oanh” một tiếng, từ trong lỗ chân lông tản mát ra lượng lớn năng lượng.

- Phi Dương! Chuẩn bị! Vi sư tới rồi!

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters