Bên vách đá.
Hai tay trong tay áo Lệnh Hồ Thanh Trúc lo lắng nắm chặt, ngửa đầu, hai tròng mắt nhìn thẳng vào lôi điện đáng sợ này, sắc mặt hơi trắng bệch.
Tư——-
Lôi điện đột nhiên xẹt qua đỉnh đầu nàng, chui vào trong động phủ phía sau nàng!
Mà Cao tầng Lăng Tiêu Tông đứng ở trên đỉnh núi khác quan sát bên này, giờ phút này sắc mặt đều biến sắc, lạnh run.
- Thiên Lôi thật đáng sợ! Chỉ riêng uy áp này, khí tức này, thần hồn lão phu đã run rẩy, không biết Tông chủ có thể chịu đựng được hay không...
- Một tia lôi điện này đã thô to như vậy, phía sau có còn nữa không? Tông chủ chỉ sợ...
Giờ phút này mọi người đều lo lắng, lo lắng vô cùng.
Trong khi đó.
Tiên Vân các cách xa ngàn dặm.
Cốc Trường Xuân mang theo năm tên mặc hắc bào, đang đuổi giết lão tổ Tiên Vân các Lạc Lăng cùng các cao tầng tu luyện giả của Tiên Vân Các.
Vài tên trưởng lão đã chết tại chỗ.
Lạc Lăng cũng bị thương nặng, gần như không có bất kỳ sức chiến đấu nào.
La Thường đỡ nàng, mang theo những người còn lại chạy vào đại điện, lập tức mở ra trận pháp trong đại điện.
Nhưng khi bảo kiếm trong tay Cốc Trường Xuân nặng nề chém vào trận pháp bảo vệ, trong lòng mọi người đều là một mảnh tuyệt vọng.
Màn phòng hộ cường đại của trận pháp, không ngờ ngay cả một kích cũng không chịu nổi!
Cốc Trường Xuân chém xuống một kiếm, trên vòng bảo hộ lập tức xuất hiện một vết nứt, kiếm thứ hai chém xuống, vòng bảo hộ nhất thời vỡ vụn!
- Giết! Trong đại điện, một người cũng không giữ lại!
Cốc Trường Xuân cầm Long Lân Kiếm trong tay, vẻ mặt khát máu, là người đầu tiên xông vào.
- Ồ!
Ai ngờ đúng lúc này, trong đại điện đột nhiên lại sáng lên một vòng ánh sáng màu trắng, bao phủ mọi người Tiên Vân các ở bên trong.
- Hừ, trò mèo!
Cốc Trường Xuân cười khinh miệt, Long Lân Kiếm trong tay lóe lên hào quang, đột nhiên chém xuống màn hào quang trước mắt.
- Phá!
Kiếm quang chói mắt, nặng nề chém vào trên màn hào quang màu trắng mỏng như cánh dế!
Nhưng một cảnh tượng ngoài sức tưởng tượng của mọi người đã xảy ra!
Bảo kiếm sắc bén vô cùng kia lại bị màn hào quang mỏng manh kia ngăn trở!
Trên màn hào quang màu trắng trăng, xuất hiện một tia dấu vết, nhưng rất nhanh hào quang chợt lóe, một tia dấu vết kia lại nhanh chóng được chữa trị!
Xem cảnh này.
Cốc Trường Xuân cả kinh, mọi người Tiên Vân các trong màn hào quang, cũng mê mang.
- Phá cho ta!
Cốc Trường Xuân lập tức tích lũy lực lượng lớn hơn trong Long Lân kiếm, lập tức lại một lần nữa chém lên màn hào quang màu trắng kia.
Oanh!
Kiếm quang chói mắt bắn ra.
Màn hào quang màu trắng kia vẫn không vỡ!
Đồng tử Cốc Trường Xuân co rụt lại, lập tức hai tay cầm kiếm, tất cả hồn lực trong thần hồn như thủy triều xông về phía Long Lân Kiếm trong tay!
Long Lân Kiếm đón gió mà lên, phát ra một tiếng long ngâm đinh tai nhức óc, phía trên xuất hiện quang mang màu đỏ như máu.
- Phá cho ta!
Cốc Trường Xuân hai tay cầm kiếm, dùng lực lượng lớn nhất chém xuống!
Oanh!
Một tiếng nổ vang lên!
Kiếm quang khổng lồ chém vào trên màn hào quang mỏng manh!
Rốt cục, màn hào quang màu trắng kia xuất hiện một vết nứt, lập tức, vết nứt kia bắt đầu lớn lên.
Mọi người Tiên Vân các được hào quang che chở ở bên trong, sắc mặt đều trở nên trắng bệch.
Cốc Trường Xuân nhe răng cười một tiếng, Long Lân Kiếm trong tay vẫn hung mãnh cắt vết nứt càng lúc càng lớn.
Màn hào quang ong ong một tiếng, thoạt nhìn sắp vỡ vụn.
Nhưng đúng lúc này, ánh sáng trên màn hào quang chợt lóe, đột nhiên xuất hiện rất nhiều phù văn cổ quái rậm rạp.
Lập tức, vết nứt trên màn hào quang, lại mang theo bảo kiếm cùng kiếm quang khổng lồ kia, bắt đầu chậm rãi khép lại!
Làm thế nào nó có thể được!
Cốc Trường Xuân thấy một màn này, đồng tử lập tức co rụt lại, cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.
Tiên Vân các nho nhỏ, trước mặt Phiêu Miểu Tiên Tông bọn họ cũng chẳng khác gì con kiến hôi, làm sao có thể có loại trận pháp lợi hại này?
Cũng bởi vì lo lắng hai đại tông môn này có một ít trận pháp kỳ quái, muốn tốc chiến tốc thắng, hắn mới đi Tàng Bảo Các lấy toàn bộ gia tài của mình ra, mượn thanh Long Lân bảo kiếm chuyên môn dùng để phá trận này, vốn tưởng rằng tất cả trận pháp đều có thể dùng một kiếm phá tan, ai ngờ ở chỗ này bị chặn lại!
Không, ta không thể! Không thể kéo dài thời gian ở đây!
Ánh mắt hắn nhìn về phía mọi người Tiêu Vân các trong màn hào quang, lập tức quyết định thu bảo kiếm, xoay người lướt ra ngoài đại điện, miệng quát:
- Đi!
Trong điện chỉ sợ có cao thủ trận pháp, hoặc là có bảo vật trận pháp.
Lần này bọn họ tới Đại Viêm, chính là muốn lấy thế như lôi đình, giết đối phương trở tay không kịp, tốc chiến tốc thắng, hiện giờ bị cản trở, tuyệt đối không thể tiếp tục ở chỗ này lãng phí thời gian!