Chương 2454: n ái với Nguyệt tỷ tỷ (1)

Lạc Thanh Chu đang muốn đi theo phía sau, đột nhiên lại quay đầu, nhìn về phía bên cạnh.

Ánh mắt Nguyệt Dao đang lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

Lạc Thanh Chu chột dạ nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, đi thôi.

Khuôn mặt Nguyệt Dao lạnh như băng, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Lúc này, Đao Linh quay đầu lại thúc giục nói:

- Sở Phi Dương, Nguyệt cô nương, mau đi đi. Nguyệt Ảnh đại nhân rất bận rộn, chờ sau khi gặp các ngươi xong, còn phải xử lý những chuyện khác.

Lạc Thanh Chu nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của thiếu nữ bên cạnh, trực tiếp kéo nàng đi về phía trước.

Nguyệt Dao giãy dụa một chút, không tránh ra, đành phải đi theo hắn về phía trước, móng tay dùng sức bấm vào lòng bàn tay hắn.

Lạc Thanh Chu không hề phản ứng, vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại như không xương của nàng.

Đao Linh nhìn hai người một cái, trong lòng âm thầm nói thầm: Tên này, lại đến quân doanh ân ái, sẽ không sợ bị đánh chết?

Nàng dắt ngựa, vào quân doanh, giao ngựa cho thủ vệ một bên, sau đó mang theo hai người, đi về phía đại trướng trung quân.

Lạc Thanh Chu nhìn binh lính bốn phía, khí huyết tràn ra ngoài, thể chất cường đại, hiển nhiên đều là võ giả.

Bên ngoài lều trại, có hai hàng nữ tử mặc giáp bạc canh gác.

Cảnh vệ đội của Nguyệt Ảnh, tổng cộng có hơn hai trăm người, đều là nữ tử, hơn nữa đều là võ giả.

Đao Linh cũng là một trong số họ.

Lạc Thanh Chu dắt Nguyệt tỷ tỷ, vừa đi vừa nhìn, có thể rõ ràng cảm nhận được khí huyết lực cường đại trong quân doanh.

Khó trách nói, cho dù là cao thủ lôi kiếp, lâm vào trong quân đội võ giả, thực lực cũng sẽ giảm đi rất nhiều.

Nếu như số lượng binh sĩ võ giả đủ nhiều, thậm chí có thể lợi dụng khí huyết phong bạo, đem đối phương vây chết ở bên trong, thậm chí đánh chết.

Khí huyết cường đại là khắc tinh của tất cả người tu luyện thần hồn.

Đao Linh dừng ở trước lều trại, cung kính nói với bên trong:

- Tướng quân, Sở Phi Dương cùng nương tử Nguyệt cô nương nhà hắn tới rồi!

Vừa nghe lời này, ánh mắt Lạc Thanh Chu và Nguyệt Dao đều nhìn về phía nàng.

Lạc Thanh Chu rõ ràng cảm thấy bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay hơi rung lên, đồng thời, lại bắt đầu giãy dụa, sau đó lại bắt đầu dùng sức bóp hắn.

Trong lều im lặng một chút, truyền đến giọng lạnh lùng của Nguyệt Ảnh:

- Để họ vào.

Đao Linh vén rèm cửa lên.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, cho nàng một ánh mắt tán thưởng, sau đó dắt thiếu nữ bên cạnh đi vào.

Vị trí giữa trướng, một thiếu nữ lãnh khốc mặc váy đen đang ngồi, tóc đuôi ngựa được buộc lên.

Hai bên liếc nhau một cái.

Lạc Thanh Chu buông tay thiếu nữ bên cạnh ra, chắp tay nói:

- Nguyệt Ảnh đại nhân.

Nguyệt Ảnh đột nhiên từ trên ghế đứng lên, ánh mắt nhìn thiếu nữ bên cạnh hắn, vẻ mặt lãnh khốc biến thành ngạc nhiên.

Lạc Thanh Chu vội vàng giải thích:

- Đây là thân thể của Hoa Cốt. Thật ra Hoa Cốt cũng không có chết, nhưng tạm thời còn không cách nào thần hồn trở về cơ thể.

Hắn nói ngắn gọn về tình hình Hoa Cốt.

Nguyệt Ảnh nghe xong, sửng sốt một lúc lâu, ánh mắt phức tạp nhìn thiếu nữ quen thuộc trước mắt, nói:

- Ngươi thật sự có thể giúp nàng sống lại sao?

Nguyệt Dao lạnh lùng nhìn nàng, không nói gì.

Lạc Thanh Chu khẳng định nói:

- Có thể.

Ánh mắt Nguyệt Ảnh giật giật, khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Lập tức nàng cúi đầu, nhìn bản đồ trải ra trên bàn nói:

- Nếu các ngươi nhất định phải đi tìm con Kim Cáp Yêu Tôn kia, ta đề nghị các ngươi đi con đường thứ ba. Con đường thứ ba tuy xa một chút, hơn nữa còn cần xuyên qua nơi quân đội Yêu tộc khác đóng quân, nhưng tương đối an toàn, cũng dễ dàng hơn một chút.

Lạc Thanh Chu đi tới, cũng cúi đầu nhìn bản đồ trên bàn.

Nguyệt Ảnh chỉ vào một chấm màu lam trên bản đồ, nói:

- Nơi này chính là mảnh đầm lầy kia, đội ngũ Kim Cáp Yêu Tôn kia, hẳn là đóng quân ở chỗ này. Đây là con đường đầu tiên, tuy rằng ngắn nhất, nhưng nơi này, nơi này, nơi này, còn có nơi này, đều bố trí ám đồn cùng yêu pháp, đồng thời, chính diện phòng thủ quân đội Yêu tộc nhiều nhất, cũng cường đại nhất...

Ngay sau đó, nàng chỉ vào một dòng khác:

- Đây là con đường thứ hai, vòng qua từ bên phải, nhưng có một cửa ải ở đây, mặc dù chỉ có vài trăm binh sĩ Yêu tộc đóng quân, nhưng rất mạnh mẽ. Một khi có tình huống phát sinh, cảnh báo sẽ truyền ra, nơi này, nơi này, đều có quân đội Yêu tộc đóng quân, có thể dùng thời gian rất ngắn chạy tới cứu viện...

Lạc Thanh Chu nhíu mày.

Muốn đi qua hai con đường này, đích xác rất khó.

Nguyệt Ảnh lại chỉ về con đường thứ ba, nói:

- Cuối cùng con đường này, là từ trong ngọn núi này xuyên qua, vòng ra phía sau, bí mật nhất, cũng bất ngờ nhất... Đương nhiên, nếu như là quân đội hành động, khẳng định không được, người quá nhiều, nhất định sẽ bị phát hiện, đối phương có yêu ưng khống chế bầu trời.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters