Chương 2459: Nguyệt tỷ tỷ hoạt bát (3)

Khí tức độc đáo của đầm lầy phía trước, theo gió đêm, xông vào mũi.

Nó đang ở rất gần.

Đồng thời, sương đen xung quanh bắt đầu trở nên nồng đậm.

Lạc Thanh Chu sợ hai người bị lạc, lập tức nắm tay thiếu nữ bên cạnh, thả chậm tốc độ.

Lúc này, hắn cũng không dám thần hồn xuất khiếu.

Thần hồn xuất khiếu cần thúc dục hồn lực, như vậy sẽ tản mát ra khí tức nhân loại.

Nếu bị bảo vật Yêu tộc phát hiện, vậy phiền toái.

Hai người sở dĩ có thể lặng yên không một tiếng động đi tới nơi này, áo trên người ngoài tác dụng tàng hình ra, còn có tác dụng liễm tức thuật.

Cho nên không đến tình huống vạn bất đắc dĩ, bọn họ tuyệt đối không thể phóng thích bất kỳ khí tức nào.

Rất nhanh, hai người nhìn thấy cây thấp phía trước, cùng với vũng bùn dưới gốc cây.

Đồng thời, khí tức ẩm ướt nồng đậm, từng đợt bay tới, làm cho người ta buồn nôn.

Hai người nín thở, tiếp tục tiến về phía trước.

Đúng lúc này, trong một gốc đại thụ bên phải, đột nhiên truyền đến một âm thanh khàn khàn:

- Ôi!

Trong lòng Lạc Thanh Chu cả kinh, đang muốn động thủ thì trong tai đột nhiên truyền đến âm thanh Nguyệt tỷ tỷ:

- Nhắm mắt lại, nín thở, đừng nhúc nhích.

Lạc Thanh Chu lập tức làm theo.

Hai người dừng tại chỗ, nhắm hai mắt lại, nín thở, không nhúc nhích.

Bóng tối và sương mù bao phủ họ.

Y bào màu đen trên người bọn họ, tựa như đêm tối hòa làm một thể, lại giống như một đoàn sương mù màu đen.

Cây đại thụ bên phải, đột nhiên lắc lư cành cây, lại phát ra một tiếng khàn khàn:

- Ôi?

Đồng thời, một con mắt thẳng đứng màu đỏ tươi mở ra từ thân cây ở giữa.

Đúng là một con thụ yêu.

Đột nhiên, một trận âm thanh truyền đến.

Thụ yêu tựa hồ không nhìn thấy cái gì, nhưng luôn cảm giác có cái gì xa lạ ở phụ cận, cho nên cành cây

bắt đầu nhanh chóng kéo dài về bốn phía, cẩn thận mò mẫm.

Nguyệt Dao đứng ở bên phải Lạc Thanh Chu.

Rất nhanh, một nhánh cây đen kịt vặn vẹo từ trên mặt đất bò tới, đang muốn chạm vào chân nàng, Lạc Thanh Chu trợn mắt to tròn, đột nhiên một cước đạp qua, “Rầm” một tiếng, nặng nề dậm chân vào cành cây kia!

- Tư——-

Ánh sáng lôi điện lóe lên.

Một tia điện màu tím theo cành cây trên mặt đất đâm về phía cây đại thụ kia!

Đồng thời, hàn mang trong tay Lạc Thanh Chu chợt lóe, trực tiếp ném Hắc Bạch Kiếm về phía nơi phát ra âm thanh trên thân cây.

Những động tác này, đều xảy ra chỉ trong tích tắc.

Thụ yêu còn chưa kịp phản ứng, lôi điện màu tím kia đã lướt tới thân cây của nó, trực tiếp chui vào thần hồn của nó.

- Phốc.

Đồng thời, thanh Hắc Bạch Kiếm kia cũng vừa rồi cắm vào thân cây, trực tiếp xuyên qua toàn bộ thân cây.

Tiếp theo, thanh phi kiếm đen kịt như mực kia cũng đột nhiên lớn lên, trực tiếp đâm vào trong con ngươi đỏ tươi ở giữa thân cây.

Thụ yêu thậm chí còn chưa kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết, toàn thân run lên, hoàn toàn mất mạng.

Những cành cây lá kéo dài ra ngoài, chỉ trong nháy mắt đã khô héo.

Mà từ bên trong thân cây của nó, thì bay ra một tia khét nhàn nhạt.

Lôi điện màu tím kia, không chỉ trong nháy mắt tiêu diệt thần hồn của nó, đồng thời còn thiêu cháy thân thể của nó.

Lạc Thanh Chu thấy nó hoàn toàn đã chết, mới thu hồi phi kiếm và hắc bạch kiếm của mình, miệng thấp giọng hừ lạnh nói:

- Chân Nguyệt tỷ tỷ, ngay cả ta cũng chưa chạm vào, ngươi dám có chủ ý với nó, muốn chết.

Thiếu nữ lạnh như băng đứng ở phía sau hắn, lông mày hơi giật giật một chút.

- A!

Lúc này, trong đầm lầy phía trước, đột nhiên lại truyền đến vài tiếng kêu quái dị.

Chúng nó tựa hồ phát hiện khí tức chấn động ở nơi này.

Lạc Thanh Chu đang muốn trực tiếp xông tới trước thì Nguyệt Dao ở một bên đột nhiên kéo hắn, lướt tới một đại thụ bên cạnh, dán chặt ở nơi đó.

- A!

Đúng lúc này, một cột sáng màu đỏ rực đột nhiên từ trong đầm lầy phía trước bắn ra.

Sương đen phiêu phù trong không khí, giống như đột nhiên bị xuyên qua.

Các cột ánh sáng bắn qua lại xung quanh.

Hai người Lạc Thanh Chu thu liễm khí tức, nín thở, dán ở phía sau đại thụ, không nhúc nhích.

Nhiều lần, cột sáng kia từ bên cạnh hai người đảo qua.

Lúc này, trong sương đen phía trước truyền đến một đạo âm thanh quái dị:

- Ọc ọc...

Ngay lập tức, im lặng.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh, lại cúi đầu, nhìn bàn tay hai người nắm chặt cùng một chỗ.

Sau đó, ngẩng đầu lên và nhìn về phía nàng.

Nguyệt Dao buông tay hắn ra, khi ánh mắt hắn nhìn qua, đã nhìn về phía sương mù màu đen phía trước, thần sắc lạnh như băng nói:

- Đó là Tam Đồng Yêu Lang, có thể dò xét khí tức cùng khí tức ba động của nhân loại, nó vừa rồi nói không có khác thường.

Lạc Thanh Chu kỳ quái nói.

- Nhưng ta vừa rồi động thủ, thụ yêu cũng đã chết, nó cũng không có dò xét được?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters