Chương 2472: Tu La Tràng trong hoàng cung, Nguyệt tỷ tỷ cùng nữ Đế gặp mặt (1)

- Nếu như một ngày nào đó, Nguyệt tỷ tỷ không muốn tu luyện loại công pháp này nữa, cũng không cần phải cố kỵ điều gì, chỉ cần buông bỏ là được. Dù Nguyệt tỷ tỷ có từ bỏ loại công pháp này, tu vi mất hết, ta cũng nhất định sẽ bảo vệ cho Nguyệt tỷ tỷ... Dù có phải là cả đời.

Ánh mắt thiếu nữ lặng lẽ nhìn hắn, trầm mặc, đột nhiên hỏi:

- Cả đời làm thiếp cho ngươi sao? Hay là, nha hoàn ngủ với ngươi khi ngươi có nhu cầu?

Lạc Thanh Chu lập tức cứng đờ:

- Đương nhiên không phải.

- Vậy thì là gì?

Thiếu nữ nheo mắt lại.

Lạc Thanh Chu trong lúc nhất thời, không trả lời được.

- Buông tay.

Thiếu nữ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.

Lạc Thanh Chu ngượng ngùng buông tay ra, xấu hổ.

Đúng vậy, không phải thiếp, không phải nha hoàn, vậy đó là cái gì?

Chính thê?

Tất nhiên là không thể.

Một người bạn?

Nếu như hắn hiện tại dám nói hai chữ này, chính hắn liền hận không thể một quyền đánh chết mình.

Vì vậy, là cái gì?

Hắn không thể trả lời.

Bầu trời lất phất mưa.

Hắn một mình đứng trên mui thuyền lạnh lẽo, ngơ ngác ngẩn người, thẫn thờ hồi lâu.

Khi trời đầy mù sương.

Hắn đã quay lại bên trong mui thuyền.

Long nhi vẫn nằm trên giường, tóc rối bời, đang ngủ say, đôi chân nhỏ nhắn trắng như tuyết để lộ dây đỏ buộc chuông dưới chăn.

Lạc Thanh Chu ngồi xuống bên cạnh nàng, nắm lấy đôi chân mềm mại của nàng vuốt ve, rồi đặt nó vào chăn.

Nguyệt tỷ tỷ ngồi đối diện, nhắm hai mắt lại, không biết là đang tu luyện, hay đang nhắm mắt dưỡng thần.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng, cũng khoanh chân ngồi, nhắm hai mắt lại.

Chân Long khí trong cơ thể cùng nguyên lực trong đan điền dung hợp cùng một chỗ, cộng với năng lượng do viên kim đan của yêu tôn mang đến, mỗi một lần vận công pháp, kinh mạch cùng huyệt khiếu trong cơ thể, cùng với lục phủ ngũ tạng, đều sẽ có một cơn đau đớn như bị xé rách.

Hắn biết, đây là đang rèn luyện thân thể.

Chỉ cần nghỉ ngơi nhất thời, hiện tại hắn cảm thấy tốt hơn nhiều. Nên hắn tiếp tục tu luyện.

Một cỗ khí lưu nóng rực, theo kinh mạch của hắn chậm rãi chảy xuôi, xoay tròn quanh người, đi qua các huyệt đạo và nội tạng.

Long huyết cùng yêu đan mang đến khí lưu bá đạo, dùng phương thức mãnh liệt nhất, thiêu đốt và tôi luyện cơ thể hắn.

Cơn đau lại ập đến.

Trên trán hắn đã ướt đẫm mồ hôi.

Toàn bộ da thịt thân thể cũng dần dần trở nên nóng rực đỏ thẫm.

Một luồng khí nóng phát ra từ các lỗ chân lông trên toàn thân hắn...

Buổi trưa.

Đau đớn trong cơ thể hắn, từ từ giảm bớt.

Đồng thời, năng lượng của Long Huyết và Yêu Đan dường như cũng bị hấp thu và tiêu hao gần hết.

Lúc này, quần áo toàn thân hắn đã bị mồ hôi thấm ướt.

Khi hắn mở hai mắt ra, phát hiện thiếu nữ ngồi đối diện đã không thấy đâu.

Bên ngoài khoang thuyền, thiếu nữ mặc bạch y, đang yên lặng đứng ở mũi thuyền, nhìn xa xăm, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Khi hắn quay đầu nhìn về phía trên giường, phát hiện Long nhi đã tỉnh. Tiểu Long Nữ đáng thương, lúc này đang yên lặng nằm ở nơi đó, mở to hai mắt nhìn hắn, bộ dáng ngây ngốc, khuôn mặt thất thần.

Khi ánh mắt hắn nhìn qua, nàng sững sờ, đồng tử co rụt lại, lập tức nhắm hai mắt lại, hai hàng mi khẽ run, giả bộ ngủ.

Lạc Thanh Chu đưa tay vào trong chăn, cầm lấy đôi chân nhỏ nhắn mềm mại của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.

Thân thể Long nhi đột nhiên run lên, bất đắc dĩ mở hai mắt ra, điềm đạm đáng yêu nhìn hắn, run giọng cầu khẩn nói:

- Công tử, Long nhi. Long nhi không cần nữa... Không bao giờ muốn nữa...

Lạc Thanh Chu liền trêu chọc nàng nói:

- Lúc trước chưa thành, mỗi lần nhìn thấy bổn công tử, đều dùng lời ngon tiếng ngọt, nói muốn ân ái với bổn công tử. Kết quả bây giờ đã thành, bắt đầu ghét bỏ ta sao?

Long nhi nức nở nói:

- Công tử, Long nhi không có ghét bỏ, chỉ là... Chỉ là sợ...

- Sợ cái gì?

Lạc Thanh Chu nói:

- Ngươi là Chân Long chi thể, đừng làm mất mặt Chân Long.

Long Nhi bĩu môi nói:

- Công tử, người ta bây giờ còn không phải là Chân Long chi thể đâu, người ta chỉ là thân mang Chân Long chi huyết.

Nàng lại nhỏ giọng nói thầm:

- Chờ Long nhi sau này tu luyện thành Chân Long chi thể, ta muốn công tử đẹp mắt, hừ.

Hai người thì thầm một lúc, Long nhi ngáp mấy cái. Một lúc sau, nàng lại ngủ thiếp đi.

Lạc Thanh Chu lấy ra linh dịch, nhỏ hai giọt vào lòng bàn tay, tiếp tục bắt đầu tu luyện.

Vào buổi tối.

Khi những đám mây được nhuộm đỏ bởi hoàng hôn, phi thuyền cuối cùng đã đến bầu trời kinh thành, chuẩn bị từ từ hạ cánh.

Địa điểm hạ cánh, dĩ nhiên là trong hoàng thành.

Lạc Thanh Chu từ trong mui thuyền đi ra ngoài, nhìn xuống, phát hiện Dao Hoa Cung nằm ở phía dưới.

Hắn ngẩn người một chút, quay đầu nhìn thiếu nữ bên cạnh nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, sao lại hạ cánh ở chỗ này?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters