Thanh niên bạch y nghe vậy hơi giật mình:
- Cầm Dao tiên tử cũng sẽ đi sao? Lẽ ra trong trường hợp này, với tính cách của nàng, chắc chắn sẽ không tham gia chứ? Chẳng lẽ có chuyện gì khác?
Lão giả lưng gù nói:
- Là Giả đảo chủ chính miệng nói.
Ánh mắt Thanh niên bạch y dao động, trầm ngâm, nói:
- Đảo chủ mấy người chuẩn bị khi nào xuất phát?
Lão giả gật gù nói:
- Ngày mai.
Thanh niên bạch y suy tư, nhìn hắn nói:
- Ngày mai, chúng ta đi theo xem đi.
Lập tức lại thản nhiên nói:
- Ta nhớ rõ, lúc trước Cầm Dao tiên tử cực kỳ coi trọng nàng, có lẽ lúc này đây, chính là vì nàng mà đi. Nếu là trường hợp đó, sẽ rất đặc sắc.
Lão giả lưng gù cười nói:
- Tất nhiên sẽ rất đặc sắc. Nếu Cửu Thiên Dao Đài thật lòng bảo vệ nàng, nàng tất nhiên sẽ không sao, đến lúc đó nàng có thể sẽ gia nhập Cửu Thiên Dao Đài, khi đó, công tử...
- Ngươi suy nghĩ nhiều rồi đó.
Thanh niên bạch y lắc đầu, thản nhiên nói:
- Với hiểu biết của ta đối với nàng, có khả năng nàng sẽ không gia nhập tông môn khác nữa. Cùng lắm, giống như trước kia báo đáp Phiêu Miểu Tiên Tông, dùng chuyện khác báo đáp bọn họ. Nhưng... Cửu Thiên Dao Đài có lẽ sẽ không quản những chuyện như thế này, dù sao cũng là chuyện trong Phiêu Miểu Tiên Tông, người ngoài cũng không tiện nhúng tay...
Chủ tớ hai người lại nói chuyện một lát.
Lão giả lưng gù cầm bảo điệp đưa tin, khom người cáo lui.
Cửa động đóng lại.
Thanh niên bạch y nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện.
Lúc này.
Ở dưới lòng đất hoàng cung Đại Viêm.
Phía dưới linh quáng chi tâm, da thịt toàn thân Lạc Thanh Chu đỏ thẫm, y phục trên dưới đều biến mất.
Ở dưới da thịt toàn thân hắn, từng mạch máu rõ ràng có thể thấy được, dường như ngay cả máu bên trong cũng biến thành màu đỏ rực, nóng rát vô cùng.
Đang lúc hắn run rẩy không ngừng, một ngón tay ngọc nhỏ nhắn ngưng kết băng sương, lại chạm vào da thịt nóng rát của hắn.
- Xìii...
Một tia mát mẻ lan ra trên da thịt.
Cả người Lạc Thanh Chu run lên, thoải mái rên rỉ một tiếng, nhịn không được mở hai mắt, nhìn thiếu nữ trước mặt nói:
- Nguyệt... Nguyệt tỷ tỷ, lần này có thể cho ta thêm một chút được không?
Thiếu nữ do dự, đầu ngón tay dừng lại thêm hai hơi.
Lạc Thanh Chu kỳ quái nói:
- Nguyệt tỷ tỷ cũng đang tu luyện sao? Làm thế nào mặt đỏ vậy?
Thiếu nữ nhắm mắt lại, không trả lời.
Lạc Thanh Chu nhìn hàng mi run rẩy và khuôn mặt xinh đẹp của nàng, ngửi từng làn hương ngọt trên người nàng, nhịn không được nuốt nước miếng, trong cơ thể nóng rực lúc càng thêm hung mãnh.
- Nguyệt tỷ tỷ, ta...
Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn của nàng, nhất thời miệng khô lưỡi khô, lại nhịn không được nuốt nước miếng, run giọng nói:
- Ta…Ta khát nước...
Thực sự, thực sự rất khát.
Cơ thể đang cháy lên, cổ họng bốc khói, ngay cả mắt cũng đỏ bừng.
Hắn nhịn không được mà nuốt một ngụm nước bọt.
Nhưng nước bọt cũng không thể giải khát, ngược lại còn khiến hắn càng thêm khát nước.
Ánh mắt của hắn, vẫn luôn nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn của thiếu nữ trước mặt, cảm giác khát sắp nổ tung.
- Nguyệt tỷ tỷ, để cho ta hôn… Cho ta uống nước được không?
Hắn run giọng cầu khẩn.
Lông mi thiếu nữ rung động, chậm rãi mở con ngươi trong trẻo lạnh lùng nhìn vào mắt hắn một cái, hơi do dự, khẽ gật đầu.
Lạc Thanh Chu mừng rỡ, đang muốn sói đói nhào vào thức ăn, thiếu nữ lấy ra một cái bình nước, đưa tới trước mặt hắn, nói:
- Một ngụm.
Lạc Thanh Chu chậm lại, tỉnh táo lại, tiếp nhận bình nước nói:
- Uống hết một ngụm được không?
Thiếu nữ bình thản nói:
- Có thể, phí công nhọc sức.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, đành phải mở nút chai ra, nhấp một ngụm nhỏ.
Nước lạnh vào cổ họng, nhất thời cảm thấy vô cùng thoải mái.
Toàn thân nhịn không được run rẩy một chút.
Mặc dù rất muốn uống hết nước trong bình trong một hơi, nhưng lý trí nói cho hắn biết, hắn phải tiếp tục nhẫn nại.
Thời điểm mấu chốt nhất của rèn sắt, cũng không thể thêm nước.
- Hoàn toàn không giải khát.
Lạc Thanh Chu trả lại bình nước cho nàng, lại nhìn thoáng qua cái miệng nhỏ nhắn của nàng, miệng đắng lưỡi khô nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta có thể đưa ra yêu cầu quá phận được không?
Thiếu nữ nhận lấy bình nước, thần sắc lạnh lùng:
- Không được.
- Ta còn chưa nói.
- Dù ngươi nói vấn đề gì, không thể. Tiếp tục tu luyện.
Thiếu nữ lạnh lùng nói.
Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, nhắm hai mắt lại.
Một lát sau.
Hắn lại mở mắt ra nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta cảm giác lục phủ ngũ tạng đều đã thiêu đốt, ta có thể không chịu nổi...
Ánh mắt thiếu nữ lạnh như băng nhìn hắn:
- Cho nên?
Lạc Thanh Chu nuốt nước miếng một chút, nói:
- Ta cảm thấy, nếu Nguyệt tỷ tỷ có thể để cho ta hôn một cái, ta có thể còn có thể tiếp tục kiên trì mấy canh giờ...