Chương 2485: Nụ hôn với Nguyệt tỷ tỷ (2)

Thiếu nữ giãy dụa trong lòng hắn, nhưng rất nhanh, đôi môi cùng trái tim lạnh như băng, ở dưới nụ hôn nóng bỏng cùng tình yêu nồng đậm của hắn, dần dần hòa tan...

Nàng nhu nhược dán vào lòng hắn, ngửa mặt lên, nhắm hai mắt lại, lông mi rung động, an tĩnh...

Mà hắn lại càng thêm thâm tình hôn nàng...

Trên đỉnh đầu, linh quáng chi tâm trong suốt, vẫn chậm rãi lóe ra.

Mà một cỗ nguyên khí tinh thuần, vẫn như trước tràn vào thân thể hắn.

Hắn đột nhiên cảm giác mình không dừng lại tu luyện.

Ngược lại, nóng bỏng cùng khó chịu trong cơ thể, đột nhiên giảm bớt rất nhiều.

Vì thế, hắn không áp lực nữa, tiếp tục hôn thiếu nữ trong ngực, ở trong lòng đè nén tình cảm hồi lâu, vào giờ khắc này, toàn bộ bộc phát ra...

Cửa cách đó không xa.

Nam Cung Hỏa Nguyệt mặc quần áo đỏ rực đứng ở nơi đó, yên tĩnh nhìn một màn này.

Lúc đầu, khuôn mặt của nàng là ảm đạm.

Nhưng dần dần, nàng khôi phục lại sự bình tĩnh, nhìn lại một lúc, sau đó xoay người rời đi.

- Không sao cả, dù sao hai chính thê, nàng ta không có phần. Đến lúc đó, nếu nàng vào cửa, còn phải quỳ trên mặt đất gọi ta một tiếng tỷ tỷ...

- Thiếp cùng thê tử, khác nhau một trời một vực. Nàng có lợi hại hơn nữa, có được sủng ái đến đâu, cũng không sánh bằng địa vị của ta...

- Hừ, lúc trước ngươi không thèm để ý đến tình cảm của hắn, một tờ hưu thư (thư bỏ vợ) bỏ hắn, có từng nghĩ tới hôm nay không?

- Nữ nhân cao ngạo, trẫm rất muốn nhìn một màn đến lúc đó ngươi cúi cái đầu cao ngạo, quỳ gối trước mặt trẫm gọi trẫm tỷ tỷ. Đương nhiên, ngươi không chịu cũng không sao, nhưng đến lúc đó ngươi nhất định sẽ cúi đầu cao ngạo của ngươi kia, quỳ gối trước mặt hắn chứ? Đến lúc đó trẫm phải lấy bảo điệp đưa tin ra, chụp một tấm ảnh cho ngươi, để ngươi tự mình nhìn bộ dáng chật vật mà hèn mọn kia...

Bằng cách nào đó.

Nàng cảm thấy phấn khích khi nghĩ về những hình ảnh này.

Nhưng một màn vừa rồi, vẫn khiến nàng cảm thấy ghê tởm.

- Oẹ.

Nàng lại nôn một tiếng, che miệng nghi hoặc nói:

- Thật ghê tởm như vậy sao?

Lập tức hừ lạnh một tiếng:

- Giả bộ băng thanh ngọc khiết, cao quý trắng noãn, không thể khinh nhờn, kết quả thì sao. Hừ, nữ nhân đạo đức giả ngươi! Oẹ ——-

Vào buổi tối.

Nam Cung Hỏa Nguyệt đang ngủ trong thư phòng, Nguyệt Vũ ở cửa bẩm báo:

- Bệ hạ, Bạch viện trưởng tới rồi, ở bên ngoài chờ.

Nam Cung Hỏa Nguyệt mở mắt ra, lập tức khoác quần áo đi ra ngoài.

Trên hành lang bên ngoài.

Nam tử trung niên mặc áo trắng, đang chắp hai tay, nhìn bầu trời xa xa đang suy nghĩ gì đó.

Nam Cung Hỏa Nguyệt vội vàng đi ra, cung kính nói:

- Viện trưởng sao bây giờ lại tới đây? Bây giờ đi luôn sao?

Bạch Y Sơn quay đầu nhìn nàng một cái, hơi giật mình, ôn nhu nói:

- Bệ hạ thoạt nhìn có chút mệt mỏi, không nghỉ ngơi được sao? Quốc sự bận rộn, nhưng cũng phải bảo vệ sức khỏe của mình.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe được xưng hô với mình, hơi giật mình một chút, cho rằng hắn gọi sai.

Ánh mắt Bạch Y Sơn ôn hòa nhìn nàng, im lặng một lát, chậm rãi nói:

- Nghe nói đại thắng biên cảnh, thành trì bị Yêu tộc cướp đi, cũng đoạt lại hai tòa. Phản quân thất quốc cùng phản quân Thái vương, cũng đều đã quy hàng, các chư hầu khác, cũng đều tự mình trở về đất phong của mình...

- Bệ hạ có thể trong thời gian ngắn, bình định phản loạn trong nước, đánh bại quân đội Yêu tộc, để chúng quan cùng dân chúng lấy lại lòng tin với triều đình, quả thật rất khó lường.

Nam Cung Hỏa Nguyệt trầm mặc một chút, nói:

- Những thứ này cũng không phải tất cả đều là công lao của trẫm, thật ra những chuyện này...

- Ta biết.

Bạch Y Sơn khẽ gật đầu, trên mặt mang theo ý cười ôn hòa:

- Những thứ này đều là Phi Dương cho ngươi. Bệ hạ hùng tài đại lược, ở phương diện quân sự không thể bắt bẻ, ở quốc sự cũng rất ưu tú, nhưng lợi hại nhất, vẫn là ánh mắt. Có thể chọn được Phi Dương làm phu quân, bệ hạ có phúc, Đại Viêm ta cũng có phúc.

Được khen ngợi, hai má Nam Cung Hỏa Nguyệt ửng đỏ, suy nghĩ tên gia hỏa được khen ngợi kia, hiện tại còn đang ở dưới lòng đất hôn nữ nhân khác, nàng lại rất khó chịu.

Bạch Y Sơn đột nhiên cảm thán một tiếng.

- Lúc trước ngươi đăng cơ, không ai tin tưởng ngươi có thể ngồi vững vị trí này, dù sao Đại Viêm ta chưa bao giờ có tiền lệ nữ nhi xưng đế, ta lúc ấy cũng cảm thấy hoang đường. Khi chư hầu bảy nước cùng Thái vương cùng nhau thảo phạt ngươi, tất cả mọi người đều cảm thấy không quá mấy ngày, ngươi sẽ chật vật bị đuổi khỏi từ ngôi vị hoàng đế, ta cũng như vậy. Nhưng kết quả là... Không quá mấy ngày, ở dưới tình huống nội ưu ngoại hoạn này, ngươi dễ dàng dập tắt phản loạn. Tiếp theo, ngươi lại đánh lui Yêu tộc ở biên giới, thu lại đất bị mất...

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters