Hơn nữa nàng ta còn có thể ngồi, còn tỉnh táo.
Tên kia lợi hại thế nào nàng biết rõ, mặc dù nữ nhân này có lợi hại hơn nữa, cũng không thể nào thoải mái nhẹ nhàng như vậy, hoàn hảo không tổn hao gì.
Rõ ràng, hai người không xảy ra chuyện gì.
Nam Cung Hỏa Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, lại không hiểu sao lại cảm thấy có chút tiếc nuối.
Trong đầu nàng, dĩ nhiên đã sớm hiện ra nữ nhân dối trá này nằm trên mặt đất, hai mắt thất thần, bộ dáng chật vật sắp chết.
Nàng ta rất muốn nhìn thấy cảnh đó.
- Tiểu Nguyệt, ngươi thật biến thái.
Nàng không dám tiếp tục ở lại, xoay người bước nhanh rời đi.
Dưới lòng đất, vẫn yên tĩnh không tiếng động.
Thậm chí có thể mơ hồ nghe được, năng lượng trong cơ thể Lạc Thanh Chu mãnh liệt chạy đua cùng tiếng nổ vang trùng kích cửa ải.
Sau khi Nam Cung Hỏa Nguyệt rời đi, Nguyệt Dao chậm rãi mở hai mắt ra.
Nhìn gương mặt ngưng trọng cùng thống khổ trước mắt này, suy nghĩ nụ hôn vừa rồi, trong mắt nàng lộ ra vẻ hoảng hốt, trên gương mặt xinh đẹp lạnh như băng, dần dần dâng lên hai tia đỏ ửng.
- Đây là niềm vui giữa nam và nữ sao?
Nàng hơi cúi đầu, nhìn về phía đầu ngón tay mình, cảm thụ khí tức trong cơ thể mình.
Quả nhiên, đã không còn băng sương.
Nếu... Đó là cơ thể của chính nàng thì sao?
Lông mi nàng khẽ run, chậm rãi nâng mi mắt lên, lại nhìn về phía thiếu niên phía trước.
Sau đó, hai má lại đỏ lên, nhìn về phía lồng ngực rắn chắc của hắn. Ở đó... Thật ấm áp...
- Oanh!
Đúng lúc này, trong cơ thể hắn đột nhiên lại truyền đến một tiếng nổ kịch liệt.
Sau tiếng gầm rú.
Hai bên má hắn bỗng dâng lên hai vệt máu.
Hắn nhíu mày, cơ thể run rẩy.
Đột nhiên, hắn hé miệng, phun ra một ngụm máu tươi, rơi vào gương mặt trắng nõn không tỳ vết của nàng.
Nàng vẫn ngồi đó, không nhúc nhích.
Máu tươi theo gương mặt nàng trượt xuống, từng giọt từng giọt, rơi trên quần áo trắng như tuyết của nàng, tựa như từng đóa hoa đào nở rộ, kiều diễm ướt át.
Lạc Thanh Chu hít thở nặng nề, huyết sắc trên mặt rút đi, biến thành tái nhợt.
Hắn chậm rãi mở hai mắt, nhìn về phía trước mặt thiếu nữ, giật mình vài giây, lập tức biến sắc:
- Nguyệt tỷ tỷ...
- Ta không sao.
Ánh mắt nàng trở nên nhu hòa, ngữ khí cũng trở nên ôn nhu vô cùng:
- Ngươi thì sao?
Lạc Thanh Chu cảm thụ được khí tức hỗn loạn trong cơ thể, trên mặt lộ ra một tia uể oải:
- Cảm giác không có bất kỳ hiệu quả gì, bức tường kia, trước sau không cách nào phá tan, thậm chí không có dấu vết buông lỏng...
Lập tức nhìn nàng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, có phải đã sai chỗ nào rồi không? Hoặc là, ta căn bản không có khả năng đột phá nhanh như vậy?
Thiếu nữ yên tĩnh, không lập tức trả lời.
Lạc Thanh Chu nhìn máu tươi trên mặt nàng, vội vàng lấy khăn tay ra, nghiêm túc giúp nàng lau chùi.
Nàng hơi rũ lông mi, yên lặng, vẫn không né tránh hay từ chối.
Một lúc lâu sau.
Nàng ngước mắt lên, nhìn hắn nói:
- Ngươi còn có thể kiên trì được không?
Lạc Thanh Chu nắm chặt khăn tay trong tay, ánh mắt kiên định nói:
- Đương nhiên còn có thể.
Lập tức thu hồi khăn tay, nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta tiếp tục.
Thiếu nữ nhẹ nhàng lắc đầu, nhẹ giọng nói:
- Quên đi, thời gian dù sao cũng hơi vội vàng, ngươi hẳn đã đến cực hạn rồi. Nếu tiếp tục, ngươi sẽ bị tổn thương, không đáng.
- Nhưng...
Lạc Thanh Chu còn muốn kiên trì.
Thiếu nữ nhẹ giọng nói:
- Thật ra cho dù ngươi đột phá, thì có thể như thế nào? Bọn họ là một tông môn, không phải một hai người.
Lạc Thanh Chu trầm mặc, nắm chặt nắm tay nói:
- Cho dù bọn họ có cường đại hơn nữa, ta cũng phải thử một lần. Dù sao, ta sẽ không để cho bất cứ ai mang ngươi đi.
Bầu không khí trở nên im lặng.
Lúc này, ở cửa đột nhiên vang lên âm thanh của Nam Cung Hỏa Nguyệt:
- Nếu như nàng có thể buông bỏ kiêu ngạo của nàng, chủ động cúi đầu nhận sai, có lẽ chúng ta còn có cơ hội.
Nguyệt Dao không nói gì.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía cửa nói:
- Nguyệt tỷ tỷ không sai, là lỗi của bọn họ, vì sao muốn Nguyệt tỷ tỷ cúi đầu nhận sai?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhíu mày, ánh mắt lãnh khốc nhìn hắn:
- Sở Phi Dương, vì sao ngươi đứng trước những chuyện khác thì thông minh tuyệt đỉnh, nhưng đến chuyện của nàng, liền mất đi lý trí? Thế gian này vốn cường giả vi tôn, nắm tay ai lớn hơn, mãi mãi sẽ đúng. Hiện tại, nắm tay của Phiêu Miểu Tiên Tông bọn họ lớn hơn, bọn họ nói cái gì, chính là cái đó.
- Ngươi nhìn vào những con kiến trên mặt đất, sẽ tự thừa nhận sai lầm của ngươi với nó? Mặc dù ngươi cố ý giẫm chết mấy con, cũng là nó chặn đường ngươi, là lỗi của nó, mà không phải lỗi của ngươi, chút đạo lý này ngươi cũng không hiểu sao?
Lạc Thanh Chu trầm mặc.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nghiêm túc:
- Chỉ có nàng chủ động nhận sai ở trước mặt những người Phiêu Miểu Tiên Tông đó, chủ động lĩnh phạt, chúng ta mới có cơ hội cứu nàng.