Ánh trăng sáng bóng chiếu lên người nàng, cùng dung nhan tuyệt mỹ không tỳ vết của nàng, giống như vì nàng mạ một tầng ánh sáng trắng tinh mà thánh khiết, duy mỹ như ảo.
Sâu trong đôi mắt xinh đẹp thâm sâu của nàng, dường như đang có từng câu kinh thánh quen thuộc, đang chậm rãi lưu động.
Rạng sáng.
Lạc Thanh Chu rời khỏi Tần phủ, trở về hoàng cung.
Dao Hoa cung, trên hành lang.
Nam Cung Hỏa Nguyệt mặc váy áo đỏ rực, đang đứng cùng một chỗ với Nguyệt Dao mặc một bộ váy trắng tinh khiết.
Hai người yên lặng, cũng không nói gì, tựa hồ đều đang suy nghĩ chuyện riêng của mình.
Lạc Thanh Chu nhìn hai người một cái, bước nhanh đi tới.
Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía hắn, trong mắt lộ ra một tia mập mờ:
- Nhanh như vậy? Trong nhà nhiều thê thiếp như thế, mây mưa hết rồi sao?
Lạc Thanh Chu làm bộ như không nghe thấy, hỏi:
- Bạch tiền bối còn chưa tới sao?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nói:
- Hắn đi Lăng Tiêu Tông đón các tiểu thiếp khác của ngươi rồi.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, không dám lên tiếng nữa.
Hôm qua sư phụ cùng sư thúc đều gửi tin tức cho hắn, nói Bạch viện trưởng sẽ đi đón các nàng, cho nên hắn cũng không cần đi Lăng Tiêu tông nữa.
Nữ đế hiện giờ đang tức giận, hắn tốt nhất không nên giải thích gì cả.
- Hừ, Nguyệt Dao cô nương, thấy chưa, hắn chấp nhận. Người của Lăng Tiêu Tông, đều là hậu cung của hắn.
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười lạnh nói.
Lạc Thanh Chu vẫn không để ý tới nàng.
Nguyệt Dao thì thanh thanh lạnh lùng yên lặng đứng ở nơi đó, không biết đang suy nghĩ cái gì, cũng không để ý tới nàng.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng, đột nhiên nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi không cần chân thân đi sao?
Nam Cung Hỏa Nguyệt híp mắt lại.
Kinh văn sâu trong đôi mắt Nguyệt Dao thu liễm lại, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, trầm mặc một chút, nói:
- Không cần.
Dừng một chút.
Nàng nói thêm:
- Nếu ta rời đi, ta sẽ đi với chân thân.
Ngụ ý là, nàng sẽ không mang thân thể Hoa Cốt đi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng, nghi hoặc nói:
- Nguyệt tỷ tỷ vì sao không trực tiếp dùng chân thân của mình?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhíu mày, cũng cố ý nói:
- Đúng vậy, Nguyệt Dao cô nương vì sao không trực tiếp dùng chân thân của mình? Chẳng lẽ ghét bỏ chân thân của mình quá xấu?
Nguyệt Dao bình tĩnh, nói:
- Chân thân sẽ có trói buộc.
- Trói buộc?
Lạc Thanh Chu khó hiểu.
Nam Cung Hỏa Nguyệt giống như đã hiểu được, khóe miệng mang theo một tia mỉa mai:
- Là sợ bị người nào đó nhận ra sao?
Nguyệt Dao trầm mặc một chút, nói:
- Là nguyên nhân của công pháp.
Vừa nghe lời này.
Nam Cung Hỏa Nguyệt sửng sốt một chút, lập tức tỉnh ngộ lại:
- Cái loại công pháp này? Chân thân của ngươi còn chưa có...
Ánh mắt Nguyệt Dao nhìn về phía nàng.
Nam Cung Hỏa Nguyệt ngừng lời, ánh mắt nhìn về phía nơi khác, ngữ khí bình thản nói:
- Xem ra, ngươi vẫn không cam lòng cúi đầu.
Lạc Thanh Chu đột nhiên nói:
- Nguyệt tỷ tỷ không phải không cam lòng cúi đầu, chỉ là nàng hiểu rõ những người Phiêu Miểu Tiên Tông hơn bệ hạ. Có lẽ mặc dù Nguyệt tỷ tỷ chủ động nhận sai, nhận phạt, bọn họ vẫn sẽ không từ bỏ ý đồ. Bệ hạ hẳn phải biết, bọn họ đã mơ ước lợi ích của Đại Viêm chúng ta từ lâu, vừa hay có thể mượn chuyện này, đòi hỏi lợi ích lớn hơn. Nếu bọn họ đòi hỏi quá đáng, bệ hạ chẳng lẽ đều phải thỏa mãn bọn họ?
Nam Cung Hỏa Nguyệt trầm mặc xuống.
Lạc Thanh Chu nói.
- Cho nên, chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía hắn nói:
- Trẫm biết, Bạch viện trưởng cũng nói như vậy. Cho nên lần này, cao thủ Đại Viêm chúng ta, cơ hồ đều mang theo. Nếu yêu cầu của bọn họ quá đáng, trẫm tự nhiên sẽ không đáp ứng.
Lập tức lại chậm rãi nói:
- Thân thể ngươi thế nào rồi?
Lạc Thanh Chu nói.
- Cũng may, cảm giác hẳn không sao đâu.
Thần sắc Nam Cung Hỏa Nguyệt trở nên nhu hòa, nói:
- Không vội, lần này ngươi không đột phá, thật ra trẫm sớm đã có dự liệu. Dù sao trước đây không lâu, ngươi mới liên tục đột phá hai cấp, mặc dù đi đường tắt, cũng không có khả năng nhanh như vậy. Lại tu luyện một đoạn thời gian, lắng đọng một chút, lần sau hẳn là có thể đột phá.
Lạc Thanh Chu gật đầu.
Khi hai người đang nói chuyện, chân trời đột nhiên bay tới một đạo bạch quang.
Trong nháy mắt.
Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt vừa động, nói:
- Viện trưởng đã trở lại.
Lúc này, một thanh phi kiếm khổng lồ từ giữa không trung, chậm rãi hạ xuống.
Trên phi kiếm, dĩ nhiên còn có hai căn phòng.
Theo phi kiếm hạ cánh và thu nhỏ lại, hai tòa phòng kia cũng nhanh chóng thu nhỏ lại.
Bạch Y Sơn mặc nho bào trắng như tuyết, chắp tay đứng ở phía trước, khí chất nho nhã, phong độ nhẹ nhàng.
Trang Chi Nghiêm đứng ở bên cạnh, đang cùng hắn nói chuyện.
Phi kiếm nhanh chóng hạ xuống mặt đất.