Tử Hà tiên tử mở miệng nói:
- Bạch tiền bối cũng nói, lần đàm phán này, vì Nguyệt Dao cô nương, Đại Viêm chúng ta có thể lui thêm vài bước.
Ánh mắt La Thường nhìn về phía Nữ đế bệ hạ vẫn trầm mặc không nói, nói:
- Điện hạ, Nguyệt Dao cô nương hiện giờ có thái độ gì? Nàng ta không nên đi, phải không? Không biết tu vi hiện tại của nàng là gì?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe vậy, lại trầm mặc một chút, nói:
- Nàng đương nhiên không muốn rời đi. Nhưng với tính tình của nàng, hẳn không có khả năng dùng bất kỳ công pháp nào của Phiêu Miểu Tiên Tông. Tu vi lúc trước của nàng, vô luận nội công tâm pháp, hay là các loại công pháp, phần lớn đều là từ Phiêu Miểu Tiên Tông lấy được, tuy nàng ở bên ngoài cũng đạt được không ít công pháp, nhưng đều là lấy thân phận Thánh Nữ của Phiêu Miểu Tiên Tông tông lấy được. Cho nên, nếu đến lúc đó thật sự muốn động thủ ở biên cảnh, nàng khẳng định không thể, cũng không dám dùng công pháp lúc trước. Cho nên...
La Thường nhíu mày nói:
- Cho nên, nàng chẳng khác nào không có tu vi, đúng không?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía nàng nói:
- Lúc trước nàng một lần nữa tu luyện cái loại công pháp tuyệt tình này, không biết hiệu quả như thế nào. Nhưng lần này nàng dùng thân thể người khác mà đến, chỉ sợ mặc dù cái loại công pháp này rất lợi hại, có lẽ đã cũng thi triển không ra...
La Thường thở dài nói:
- Vậy nàng trực tiếp nhận mệnh sao?
Nam Cung Hỏa Nguyệt trầm mặc một chút, nói:
- Nếu như là trước kia, nàng hẳn sẽ không, nhưng hiện tại... Nàng có lẽ sẽ vì người nhà của nàng mà cúi đầu...
Trong phòng im lặng một lúc.
Lưu Ly đột nhiên hỏi:
- Điện hạ, Sở sư huynh cùng vị Nguyệt Dao cô nương kia quan hệ rất tốt sao?
Mấy người lúc này mới nhớ tới, trong phòng không chỉ có vị Nguyệt Dao cô nương kinh tài tuyệt diễm nhưng vận mệnh gập ghềnh kia, còn có một người.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe xong lời này, sắc mặt chuyển lạnh:
- Trẫm làm sao biết được, ngươi tự mình hỏi hắn đi.
Mấy người lập tức nghe ra bất mãn trong giọng nói của nàng.
Lưu Ly có chút xấu hổ, âm thầm hối hận mình đã nhiều lời, không dám nói nữa.
La Thường vội vàng chuyển đề tài, nói:
- Tử Hà, Phi Dương từ lần trước đột phá Phân Thần Cảnh hậu kỳ, đoạn thời gian này, lại có tiến bộ sao?
Tử Hà tiên tử do dự một chút, cười gượng một tiếng nói:
- Ta cũng không biết, hắn rất ít tu luyện ở trong tông môn.
Tên kia lần trước trở về từ di tích thượng cổ, đột nhiên liên tục đột phá hai cấp, ngoại trừ có vài người biết được ra, ngay cả chư vị trưởng lão Lăng Tiêu tông bọn họ cũng không biết.
Nàng thực sự không biết làm thế nào để mở miệng.
Muốn trách thì trách tốc độ tu luyện của tên kia, thật sự quá biến thái, nàng thật sự sợ kích thích người khác, đặc biệt là những trưởng bối bị kẹt ở bình cảnh mấy chục năm.
La Thường vẻ mặt hâm mộ thở dài một hơi:
- Tuổi còn trẻ, thân thể đã là Tông Sư, thần hồn Phân Thần cảnh hậu kỳ. Dùng tốc độ tu luyện của hắn, có lẽ qua một hai năm nữa, khả năng liền trực tiếp đột phá đến Hóa Thần Cảnh. Ai, Tử Hà, vận khí của ngươi thật tốt.
Tử Hà tiên tử không dám lên tiếng.
La Thường lại nói:
- Đúng rồi Tử Hà, ngươi giúp hắn lập kế hoạch phương hướng chủ tu sau này sao? Cảnh giới thần hồn của hắn càng cao, hơn nữa tu luyện thần hồn, là đại thế xu thế, tiến bộ sẽ nhanh hơn. Hắn hẳn buông tha thân thể tu luyện, chuyên tu thần hồn, như vậy mới có thể toàn tâm toàn ý, đi xa hơn. Thân thể một khi đến cảnh giới Tông Sư, lấy tài nguyên tu luyện như chúng ta, trên cơ bản đã rất khó tiến bộ, nếu như tiếp tục thể hồn song tu mà nói, vậy tiến bộ càng chậm, sẽ liên lụy tu luyện thần hồn.
- Tử Hà, ngươi chủ tu thân thể, ngươi hẳn rõ ràng nhất. Ngươi bị mắc kẹt ở Tông Sư trung kỳ đã lâu, ngươi có cảm thấy rất khó đột phá nữa hay không. Lúc trước La di đã khuyên ngươi...
- La di, ta đã đột phá...
- Khi ngươi ở Đại Võ Sư đã khuyên ngươi, nên chủ tu thần hồn, tuy rằng thiên phú thân thể ngươi càng tốt, nhưng. Hả? ngươi vừa nói gì?
La Thường tự mình nói, đột nhiên ngừng lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng.
Tử Hà tiên tử cười nói:
- La di, một đoạn thời gian trước, ta đã đột phá, hiện tại đã là Tông Sư hậu kỳ rồi.
La Thường: - ...
Vẻ mặt Tử Hà tiên tử đầy ý cười:
- Thật ra ta mới phát hiện, thì ra là do ta không tìm đúng bí quyết, cho nên mới một mực mắc kẹt ở nơi đó. Sau khi Thanh Trúc nhà ta nhắc nhở, ta đã tìm được bí quyết, ta cảm giác sau này ta hẳn là còn có thể tiếp tục tiến bộ, thậm chí sẽ không có bình cảnh nữa...
La Thường trong lòng chấn động, há miệng, ngốc trệ mấy hơi thở, vội vàng nói:
- Bí quyết gì?