Đương nhiên, Bạch Y Sơn còn giữ lại một bài không đọc.
Bởi vì hắn dựa vào bài thơ kia mà đột phá, hơn nữa bài thơ đó cũng đã trở thành công pháp mới của hắn.
Lần đầu tiên bài thơ kia phát ra từ miệng thiếu niên, hắn lúc ấy vừa hay cũng ở tại đó, vừa hay hấp thu tất cả văn khí cùng văn vận bên trong.
Nghe xong, hắn lập tức trở về bế quan, đột phá bình cảnh, thực lực tăng mạnh.
Mà đoạn thời gian trước, hắn mới xuất quan.
Sau khi xuất quan hắn mới biết được, thiếu niên kia, đã trở thành phu quân của Nữ đế, hơn nữa tu vi võ đạo cùng tu vi hồn đạo, tiến thêm một bước. Cho nên, hắn càng không thể quấy rầy.
Hắn vốn không muốn bại lộ thiên phú tuyệt thế của đối phương, để cho đối phương yên lặng phát triển ở Đại Viêm, nhưng hôm nay, không thể không bại lộ.
Đương nhiên, hắn bại lộ, cũng chỉ là văn chương.
Mấy người trước mắt, đều là một vài người còn sót lại của Nho đạo, tin tưởng bọn họ sau khi nghe những thi từ này, sẽ lập tức hiểu được thiếu niên kia, đối với Nho đạo hấp hối mà nói, rốt cuộc quan trọng cỡ nào.
- Bạch huynh! Thiếu niên kia có đến không?
Trương Văn Nhược kích động hỏi.
Mấy người khác, cũng đều kích động không thôi.
Ánh mắt Liên Tuyết tiên tử uyển chuyển, trực tiếp nói:
- Có hắn, Nho đạo chúng ta có lẽ... Sẽ còn phát triển.
Bạch Y Sơn thấy vậy, lại cười chua xót, thở dài một hơi:
- Thiếu niên kia lần này, chỉ sợ bản thân khó giữ.
Vừa nghe lời này, bốn người đều sửng sốt.
Đường Ngôn Chi lập tức trầm giọng nói:
- Lời này của Bạch huynh là ý gì?
Chúc Đình Viễn nhịn không được thúc giục nói:
- Bạch huynh có chuyện thì cứ nói thẳng, đừng chỉ nói một nửa như thế chứ?
Bạch Y Sơn đành phải thở dài nói:
- Thiếu niên kia là thần tử trung thành nhất của Nữ đế Đại Viêm ta, lần này tới biên cảnh đàm phán, cũng ôm quyết tâm phải chết.
Ánh bình minh vừa ló dạng.
Một tia sáng cắt qua bóng tối, rơi trên đỉnh núi cao chót vót vào mây. Cây cối xanh thẳm thâm trầm, hoa và cỏ mang theo giọt sương.
Gió lạnh buổi sáng từ từ thổi qua, mang theo hơi thở ấm áp cùng mùi cỏ cây.
Mọi người tắm rửa dưới ánh mặt trời màu vàng, đột nhiên yên tĩnh trong chớp mắt.
- Phong cảnh thật đẹp.
Có người nhìn mặt trời mọc, cảm thán một câu.
Tuy nhiên, vẻ đẹp và yên tĩnh này nhanh chóng bị nhấn chìm trong âm thanh ồn ào.
Họ đến đây, không phải để xem phong cảnh.
Cao tầng các tông môn, tụ tập cùng một chỗ nói chuyện, các đệ tử cũng đều tụm năm tụm ba cùng một chỗ, kết giao bằng hữu.
Lạc Thanh Chu quay đầu, nhìn thiếu nữ đang tắm dưới ánh mặt trời. Gương mặt vốn quyến rũ nhưng lạnh như băng kia, nhìn không thấy bất kỳ cảm xúc nào dao động, đôi mắt vốn sở động lòng người kia, giờ phút này cũng trở nên lạnh như băng cùng xa cách như vậy.
Rất nhiều người muốn tới bắt chuyện với nàng, nhưng còn chưa tới gần, đã phải buồn bã rời đi.
Khí chất cùng thần thái của nàng, sớm đã từ chối người ngoài ngàn dặm.
Bạch Vi Nhi không biết từ khi nào, yên lặng đứng ở phía sau nàng, không nói một lời, cùng ngẩn người với nàng.
Hai người một thân váy trắng, cô đơn lạnh như băng, nhìn lại giống nhau như vậy.
- Đẹp không?
Bên tai đột nhiên vang lên một âm thanh ôn nhu.
Lạc Thanh Chu theo bản năng gật đầu nói:
- Đẹp.
Nói xong, đột nhiên cảm thấy bên hông đau đớn.
Quay đầu nhìn lại, Nữ đế bệ hạ đang trừng mắt như đao nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu vội vàng đổi giọng:
- Thần nói là, bệ hạ đẹp.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại hung hăng véo hắn một cái, âm thầm cắn răng nói:
- Ngươi nhớ kỹ, ngươi là phu quân của trẫm, đừng làm trẫm mất mặt trước mặt nhiều người như vậy.
- Thần đã rõ.
Lạc Thanh Chu cung kính đáp ứng.
- Nắm.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhét tay vào lòng bàn tay hắn, lạnh giọng ra lệnh.
Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng cầm lấy, vuốt ve một chút, ánh mắt nhìn về phía vị Bạch viện trưởng kia, thấp giọng nói:
- Bệ hạ, mấy người cùng Bạch tiền bối nói chuyện với nhau, nhìn đều là một bộ dáng người đọc sách, bọn họ giống như Bạch tiền bối, đều tu Nho đạo?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn thoáng qua bên kia, nói:
- Hẳn là vậy.
Lạc Thanh Chu tò mò nói:
- Nho đạo tu luyện như thế nào? Bắt đầu từ đâu?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe vậy hơi giật mình, ánh mắt nhìn về phía hắn nói:
- Như thế nào, ngươi cũng cảm thấy hứng thú?
Lạc Thanh Chu nói:
- Không phải, chính là hỏi một chút.
Nam Cung Hỏa Nguyệt phức tạp nhìn hắn một cái, nói:
- Thật ra lấy tài hoa của ngươi, ngươi rất thích hợp. Chẳng qua, đã quá muộn, dù sao cảnh giới thể hồn ngươi đã rất cao. Hơn nữa văn mạch Đại Viêm của ta từ lâu đã không còn, trong thiên địa cũng không có bất kỳ văn khí nào, bằng không Nho đạo cũng sẽ không chỉ còn lại một mình Bạch viện trưởng.
Lạc Thanh Chu kinh ngạc nói:
- Văn khí trong thiên địa? Có gì khác so với thiên địa nguyên khí chúng ta tu luyện?