Chương 2502: Nho đạo văn khí, Nguyệt Dao và thánh tử (2)

- Hôm nay Cổ tiền bối tự mình dẫn người đến chủ trì công đạo, Bạch mỗ vô cùng cảm kích.

So bổn phận, Cổ Tầm lớn hơn hắn không ít, nghe vậy khẽ gật đầu nói:

- Lão phu hôm nay đến đây, cũng không phải chỉ vì giúp các ngươi giải quyết mâu thuẫn. Đệ tử môn hạ đều muốn ra ngoài lịch lãm một phen, mở rộng kiến thức.

Bạch Y Sơn nhìn thoáng qua nam nữ trẻ tuổi phía sau hắn, cười nói:

- Người trẻ tuổi, quả thật nên đi ra mở mang kiến thức.

Lúc này, một lão giả râu dài phía sau Cổ Tầm đột nhiên lạnh lùng mở miệng nói:

- Bạch Y Sơn, lá gan Đại Viêm các ngươi cũng quá lớn rồi nhỉ? Dám giết chết nhiều người Phiêu Miểu Tiên Tông như vậy. Một người trong đó, còn là người nhà của đệ tử lão phu.

Ánh mắt Bạch Y Sơn ngưng tụ, nhìn về phía hắn, không kiêu ngạo không siểng nịnh nói:

- Tôn tiền bối, chân tướng chuyện này, Tô huynh cũng đã nói với ngài. Đại Viêm của ta chỉ là tự bảo vệ mình, ở trong lãnh thổ của mình chống lại kẻ xâm nhập, cho nên cũng không có lỗi.

Ánh mắt lão giả râu dài lạnh lẽo, còn muốn nói chuyện, Cổ Tầm hơi nhíu mày, thản nhiên nói:

- Tôn trưởng lão, việc này đám người của Phiêu Miểu Tiên Tông tới rồi thảo luận. Ai đúng ai sai, đợi lát nữa sẽ có định đoạt.

Lão giả râu dài nhất thời hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.

Cổ Tầm đi về phía trước, chắp tay cười nói với Liên Tuyết tiên tử mặc nho bào trắng như tuyết:

- Không ngờ Liên Tuyết tiên tử lại tới, nghe nói lần này quý tông do Lưu Vân tiên tử dẫn đội, sao chỉ nhìn thấy một mình Liên Tuyết tiên tử?

Liên Tuyết tiên tử hơi cúi đầu, coi như là kiến lễ, thần sắc ôn nhuận nói:

- Lưu Vân sư tỷ dẫn đội còn ở phía sau, tiểu nữ tử đến trước một bước.

Cổ Tầm cười nói:

- Nghe nói lần này ngay cả Cầm Dao tiên tử cũng tới?

Liên Tuyết tiên tử gật gật đầu, nói:

- Cầm Dao sư muội quả thật cũng tới, có lẽ đã là ở tông môn mệt mỏi, cho nên đi ra ngoài một chút.

Cổ Tầm cười gật đầu:

- Nếu không phải bế quan, ở tông môn thời gian dài, quả thật có chút không thú vị.

Lập tức thở dài một hơi nói.

- Đoạn thời gian trước, Thiếu tông chủ nhà ta đi quý tông một chuyến, vốn định mời Cầm Dao tiên tử đi Bồng Lai Tiên Đảo ta làm khách mấy ngày, đáng tiếc ngay cả người cũng không thấy.

Liên Tuyết tiên tử mỉm cười, ôn nhu nói:

- Cầm Dao sư muội gần đây hẳn đang tu luyện công pháp mới, cho nên tương đối bận rộn, sư tỷ muội chúng ta muốn đi gặp nàng một lần cũng rất khó. Lần này nàng ấy chủ động yêu cầu đi ra, chúng ta thực sự rất bất ngờ.

Hai người lại cười nói chuyện với nhau vài câu, Cổ Tầm đột nhiên hướng về phía sau nói:

- Vũ nhi, còn không mau đến gặp Liên Tuyết tiên tử.

Vừa dứt lời, một thanh niên áo trắng dáng người cao gầy tuấn lãng, từ phía sau đi ra, chắp tay nói:

- Hiên Viên Vũ, gặp qua Liên Tuyết tiền bối.

Liên Tuyết tiên tử cười nhìn hắn vài lần, nói:

- Phong thái của Thánh tử, càng ngày càng xuất sắc. Nói vậy trong khoảng thời gian này, tu vi lại tinh tiến không ít?

Hiên Viên Vũ khiêm tốn nói:

- Vãn bối hao phí lượng lớn thiên tài địa bảo của tông môn, mới có chút tiến bộ, tất nhiên không thể so sánh với tiền bối.

Liên Tuyết tiên tử ôn nhu nói:

- Thánh tử không cần khiêm tốn, với thiên phú cùng tốc độ tu luyện của ngươi, Cửu Châu đại lục này cũng không có mấy người so sánh được. Mặc dù mấy người Cửu Thiên Dao Đài ta, cũng không thể nói có thể có hơn ngươi.

Cổ Tầm đột nhiên dùng giọng điệu đùa giỡn nói:

- Vũ nhi từ trước đến nay đều rất ngưỡng mộ các vị tiên tử quý tông, bây giờ tuổi hắn cũng không còn nhỏ, không biết Liên Tuyết tiên tử có thể làm chủ hay không, giúp Vũ nhi nhà ta hứa hẹn một mối hôn sự?

Vừa nghe lời này, Liên Tuyết tiên tử hơi giật mình, lập tức cười nói:

- Chuyện này, Cổ đảo chủ phải nói với Lưu Vân sư tỷ nhà ta. Tiểu nữ tử từ trước đến nay độc lai độc vãng, cũng không quản mấy chuyện này ở trong môn.

Cổ Tầm sảng khoái cười, nói:

- Được, đợi lát nữa chờ Lưu Vân tiên tử tới, Cổ mỗ sẽ nhắc lại. Chẳng qua, Liên Tuyết tiên tử cũng phải giúp ta nói vài lời, đừng chọc Lưu Vân tiên tử mất hứng.

Liên Tuyết tiên tử khẽ gật đầu.

Lúc này, Hiên Viên Vũ đột nhiên cung kính nói:

- Cổ sư bá, ngài nói chuyện với Liên Tuyết tiền bối trước, đệ tử muốn đi nơi khác một chút.

Cổ Tầm nhìn hắn một cái, nói:

- Đừng đi quá xa, đợi lát nữa Lưu Vân tiên tử các nàng hẳn là sẽ tới.

Hiên Viên Vũ gật gật đầu, đi tới trước người Bạch Y Sơn, chắp tay nói:

- Bạch tiền bối, vãn bối muốn hỏi một tiếng, Nguyệt Dao cô nương không tới sao?

Bạch Y Sơn nhìn hắn, do dự một chút, nói:

- Đương nhiên là tới rồi.

- Ồ?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters