Nếu vì Đại Viêm mà ngã xuống, sau khi hắn trở về thật sự không biết phải giải thích sao cho sư phụ cùng Tông chủ đối phương.
Giả Tầm thấy vậy, ống tay áo vung lên, hào quang bao phủ chiến đài kia đột nhiên biến mất không thấy.
Mà lúc này Từ Trường Sinh đã rút cạn tất cả hồn lực, đang muốn dồn tất cả lực lượng cùng sinh cơ còn sót lại trên người dung nhập vào trong bảo kiếm, một đạo bạch quang bỗng đánh vào người hắn.
Thần hồn hắn run lên, trước mắt tối sầm lại, ngất đi, sau đó nhẹ nhàng bay trở lại trong thân thể đầy máu tươi kia.
Loảng xoảng.
Lúc này, bảo kiếm trong tay hắn rốt cục rơi xuống đất.
Thân ảnh Bạch Y Sơn chợt lóe, mang thân thể cùng bảo kiếm của hắn rời khỏi đài chiến.
Người tu luỵên xung quanh mắt thấy người trẻ tuổi Đại Viêm này bi tráng như thế, trong lòng đều có sự cảm thông.
- Trường Sinh...
Chưởng môn phái Hoa Sơn Mã Trần Tử, đi tới trước mặt Bạch Y Sơn, âm thanh nghẹn ngào:
- Bạch tiền bối, Trường Sinh còn có thể cứu được chứ?
Bạch Y Sơn nhíu mày, không trả lời, lấy ra một viên đan dược, đút vào miệng Từ Trường Sinh, lại lấy ra thuốc trị thương giúp hắn cầm máu.
Lúc này, trước chiến đài vang lên âm thanh của Giả Tầm:
- Trận thứ nhất, Phiêu Miểu Tiên Tông thắng.
Vừa nghe lời này, bốn phía đều vang lên một trận tiếng la ó.
Mọi người đều biết.
Nếu không phải Phiêu Miểu Tiên Tông giàu có, bảo vật nhiều, thiếu niên Vương Diệu vừa rồi kia, thật sự không thể đấu lại được đệ tử Đại Viêm người ta.
Nhưng dựa theo quy củ, đối phương quả thật đã thắng.
Lúc này, thiếu niên tên là Vương Diệu kia, mặt đỏ bừng, cúi đầu, không dám đối mặt với ánh mắt mọi người, không còn thần thái cùng hăng hái lúc mới lên đài.
Đấu pháp liều mạng của Từ Trường Sinh vừa rồi thật sự đã dọa hắn. Cho đến bây giờ, đôi chân của hắn vẫn còn run rẩy.
Hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng được, đối phương lại ngoan cường điên cuồng như vậy, cuối cùng lại muốn liều hết toàn bộ lực lượng thân thể cùng thần hồn cùng sinh cơ, đến chiến đấu cùng hắn.
Đó là một kẻ điên.
Mà lúc này, Từ Trường Sinh nằm trên mặt đất, rốt cục cũng chậm rãi mở hai mắt ra.
Trong mắt hắn rưng rưng nước mắt, cố hết sức nói:
- Bạch... Tiền bối, ta xin lỗi... Ta, ta thua...
Ánh mắt Bạch Y Sơn ôn hòa nhìn hắn, nói:
- Không, Trường Sinh, ngươi không thua.
Từ Trường Sinh nhìn về phía hắn.
Bạch Y Sơn nắm tay hắn, nói:
- Người thua là ta, là những tiền bối như chúng ta, cũng không phải là ngươi. Đại Viêm ta không có tài nguyên tu luyện tốt cho các ngươi, là những tiền bối chúng ta vô năng, là chúng ta thua. Trường Sinh, ngươi đã làm rất tốt, không cần phải cảm thấy tội lỗi. Chúng ta vẫn còn cơ hội.
Từ Trường Sinh nước mắt lưng tròng.
Những người khác xung quanh cũng đều đỏ ửng cả mắt.
Lúc này, Giả Tầm đột nhiên ở phía trước chiến đài nói:
- Bắt đầu trận tỷ thí thứ hai.
Trong đám người Phiêu Miểu Tiên Tông, một nữ tử váy tím dáng người cao gầy, khí chất trác nhiên đi lên chiến đài, chắp tay nói:
- Vãn bối Thượng Quan Đình, thân thể Tông Sư trung kỳ, thần hồn Phân Thần cảnh hậu kỳ, chủ tu thần hồn, chủ tu kiếm đạo.
Vừa nghe lời này, bốn phía lại vang lên tiếng nghị luận ồn ào.
- Đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Tông đi lên, tu vi càng ngày càng cao, nữ tử này chủ tu thần hồn, thân thể không ngờ còn có tu vi Tông Sư trung kỳ, hơn nữa nàng còn trẻ như vậy, quả thực biến thái.
- Thật biến thái, có lẽ phía sau Phiêu Miểu Tiên Tông còn có người lợi hại hơn.
- Đây không phải là lời vô nghĩa sao? Ngươi có biết thân phận của mười đệ tử kia không? Người ta chính là đệ tử xếp trong mười hạng đầu bảng tinh anh năm nay đấy. Nữ tử này, ở quốc gia chúng ta, là cao thủ đứng đầu, nhưng trong mười đệ tử kia, có lẽ mới xếp hạng thứ chín! Lần này bọn họ tỷ thí với Đại Viêm, cũng không chỉ là vì đàm phán, còn muốn khoe khoang một chút thực lực của đệ tử người ta, cho nên từ tu vi thấp nhất, lần lượt đi lên tỷ thí...
- Ai, Đại Viêm lần này rất khó...
Ánh mắt Giả Tầm nhìn về phía Bạch Y Sơn, nói:
- Trận tỷ thí thứ hai, Đại Viêm có ai lên đài không?
Bạch Y Sơn còn chưa nói gì, bên cạnh bỗng có một thân ảnh đi ra, không nói một lời, trực tiếp đi về phía chiến đài.
Một bộ quần áo màu xanh, dáng người cao gầy mảnh khảnh, khuôn mặt lạnh như băng.
Ở bên hông nhỏ nhắn của nàng, mang theo một cây tiêu ngọc.
Mái tóc đen nhánh của nàng chỉ đơn giản cắm một cây trâm gỗ, không có bất kỳ trang trí nào khác.
Quần áo màu xanh trên người nàng, cũng vô cùng đơn giản, không có bất kỳ hoa văn nào, không có bất kỳ hoạ tiết nào, thanh đạm thanh nhã, như thanh trúc trên núi.
Nàng đi lên đài đá, chỉ thản nhiên nói vài chữ:
- Đại Viêm, Lệnh Hồ Thanh Trúc, cũng dùng kiếm.