Dưới đài trong mắt Liên Tuyết tiên tử lộ ra vẻ khiếp sợ.
Tô Triết của Bồng Lai Tiên Đảo, cùng với vài tên tu sĩ Nho đạo khác, giờ phút này vẻ mặt đều khiếp sợ cùng kích động.
Đây là chiến văn mới?
Vẻn vẹn chỉ mở miệng vài câu, đã làm cho văn khí trong lòng bọn họ bắt đầu dấy động, nhiệt huyết sôi trào.
Tuyệt thế chiến văn như vậy, vì sao bọn họ chưa bao giờ nghe qua?
- Kiếm hiệu Cự Khuyết, châu xưng Dạ Quang.Quả trân lý nại, thái trọng giới khương. Hải hàm hà đạm, lân tiềm vũ tường... (* Kim sanh Lệ Thủy)
(Vàng sinh ra từ sông Lệ; ngọc thạch xuất xứ từ núi Côn Luân.
Kiếm nổi tiếng hiệu là “Cự Khuyết”, trân châu quý gọi là “Dạ Quang”
Quả quý là mận và táo, rau được xem trọng là cải và gừng.
Nước biển mặn, nước sông nhạt; cá bơi dưới nước, chim bay trên trời.)
Ánh nắng chói chang trong tay Bạch Y Sơn đột nhiên càng lúc càng lớn, khí tức cả người cũng càng ngày càng cường đại.
Toàn bộ chiến đài đều bị ánh mặt trời chói chang bao phủ.
Mặt Trời tàn ở chân trời, giờ phút này cũng trở nên ảm đạm.
Khí huyết toàn thân Nhạc Dương Lâu đột nhiên bắt đầu thiêu đốt gào thét, ngay cả huyết giáp trên người cũng bắt đầu nóng bỏng.
Hắn tức giận gầm lên một tiếng, lại một lần nữa xông lên.
Nắm tay cực lớn hóa thành quyền ảnh huyết sắc đầy trời, như một mảnh huyết hải, lại một lần nữa bao phủ đến Bạch Y Sơn.
Oanh.
Một tiếng nổ lớn.
Quyền mang cùng ánh mặt trời chói chang va chạm cùng một chỗ, bộc phát ra từng cơn phong bạo đáng sợ.
Hai người đều chấn động thân thể, lui về phía sau.
Nhưng vừa rồi đứng vững, Nhạc Dương Lâu lại nắm chặt nắm tay, lại một lần nữa xông lên, cả người giống như đột nhiên hóa thành một con hung thú huyết sắc.
Mà Bạch Y Sơn vẫn cầm trong tay mặt trời chói lọi, từng bước một, đi về phía trước.
- Long Sư Hỏa Đế, Điểu Quan Nhân Hoàng. Thủy chế văn tự, nãi phục y thường.... (* Long Sư Hỏa Đế )
(Long Sư, Hoả Đế, Điểu Quan, Nhân Hoàng là tên vua quan thời cổ.
Bắt đầu sáng tạo ra chữ viết; rồi bèn chế ra quần áo để che thân.)
Nắm đấm của Nhạc Dương Lâu như cuồng phong bão táp đập đi.
Ánh mặt trời chói lọi trong tay Bạch Y Sơn rung động liên tục, xuất hiện chằng chịt vết nứt.
Nhưng khi nó sắp bị phá vỡ, nó đột nhiên bắt đầu dần dần khép lại.
- Tọa triều vấn đạo, thùy củng bình chương. Ái dục lê thủ, thần phục Nhung Khương. Hà nhĩ nhất thể, suất tân quy vương. Minh phượng tại thụ, bạch câu thực trường. Hóa bị thảo mộc, lại cập vạn phương... (* Tọa triều vấn đạo)
(*Ngồi ở trong triều bàn hỏi về đạo, lời lẽ của bề trên, sự cung kính của kẻ dưới đều công chính, rõ ràng.
Yêu quý dân chúng, nuôi dưỡng tướng lĩnh; Tộc người Nhung Khương sẽ xưng thần.
Xa gần quy về một mối, toàn tâm nguyện khuất phục nhà vua.
Chim phượng hoàng kêu trên cây; con ngựa nhỏ màu trắng ăn cỏ trên cánh đồng lớn.
Sự cảm hóa bao trùm lên cả cỏ cây, mang ân huệ đến khắp nơi.)
Tốc độ trong miệng hắn đọc ra chữ màu vàng càng ngày càng nhanh, âm thanh cũng càng ngày càng cao, cả hai má dưới ánh mặt trời chói chang chiếu rọi, càng thêm tái nhợt.
Oanh! Ầm ầm! Ầm ầm.
Khí tức toàn thân Nhạc Dương Lâu càng ngày càng cuồng bạo, nắm đấm đánh ra cũng càng ngày càng hung dữ.
Khải giáp huyết sắc trên người hắn giống như đang hòa tan.
Ánh nắng chói chang trong tay Bạch Y Sơn không ngừng xuất hiện vết nứt, nhưng lại không ngừng chữa trị như lúc ban đầu.
Lại tiếp tục mấy trăm quyền.
Nhạc Dương Lâu đột nhiên rống giận một tiếng, cả người giống như hóa thành một nắm tay huyết sắc cực lớn vô ngần, nặng nề nện vào mặt trời chói chang.
Một lực lượng khủng bố phát nổ.
Thân thể Bạch Y Sơn chấn động, lui về phía sau, mặt trời chói lọi trong tay “rắc” một tiếng, xuất hiện vô số vết nứt.
Hắn không khỏi phun ra một ngụm máu tươi lần nữa.
Nhạc Dương Lâu rơi trên mặt đất, toàn thân khải giáp huyết sắc đột nhiên hòa tan, “ầm” một tiếng, toàn bộ ngưng tụ ở trên một nắm tay.
Trên nắm tay huyết sắc cực lớn, đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy huyết mang cuồn cuộn xoay tròn không ngừng.
Từng cỗ lực lượng cường đại từ trong cơ thể hắn bắn ra, rất nhanh nhập vào trong vòng huyết mang cuồn cuộn đó.
Huyết quang trong mắt hắn càng ngày càng nồng đậm, khí huyết toàn thân, càng ngày càng đáng sợ.
Mà đối diện.
Bạch Y Sơn sau khi phun ra một ngụm máu tươi, ổn định thân thể, những câu thơ đọc trong miệng ngày càng nhanh, thần quang trong mắt cũng càng ngày càng sáng.
- Cái thử thân phát, tứ đại ngũ thường. Cung duy cúc dưỡng, khởi cảm hủy thương. Nữ mộ trinh kiết, nam hiệu tài lương. Tri quá tất cải, đắc năng mạc vong. Võng đàm bỉ đoản, mị thị kỷ trường. Tín sử khả phục, khí dục nan lượng... (*Cái thử thân phát)
(Thân thể con người ta do tứ đại mà thành; lời nói, hành động phải hợp với lẽ ngũ thường.
Tôn kính những người đã cưu mang và dưỡng dục, chớ có làm tổn thương thân thể của mình.