Nói đến đây, nàng đột nhiên ngừng lời, sắc mặt nhất thời cứng đờ.
Lạc Thanh Chu đang nghe tò mò, vội vàng nói:
- Bệ hạ, tiếp tục nói, là nam tử cái gì?
Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, sát khí đằng đằng.
Lạc Thanh Chu:
- ???
Lúc này, Nguyệt Dao nhàn nhạt mở miệng nói:
- Chí Dương đan có được thiên lôi, uy lực càng lớn. Về sau...
Nàng nhìn Lệnh Hồ Thanh Trúc trên giường, nói:
- Sau này ngươi cũng không cần sợ lôi kiếp, hơn nữa, ngươi sẽ không ngừng hấp thu năng lượng từ đó, dung nhập vào kiếm đạo của ngươi. Tốc độ tu luyện của ngươi sẽ nhanh hơn.
Lệnh Hồ Thanh Trúc ngốc trệ vài giây, mở miệng nói:
- Ta… bụng ta... Không sao chứ?
Nguyệt Dao khẽ gật đầu:
- Không sao.
Lạc Thanh Chu đột nhiên sâu kín nói:
- Vậy trước đây vì sao ngươi không nói? Khi ta hỏi ngươi, khuôn mặt ngươi đều nặng nề, không nói bất cứ điều gì, như thể vết thương rất nặng.
Ánh mắt Nguyệt Dao lạnh lùng nhìn về phía hắn, nói:
- Nếu ta không lừa gạt ngươi, lúc ngươi ở trên đài, có thể lợi hại như vậy?
Lạc Thanh Chu: - ...
Lúc này, Bạch Y Sơn ở bên ngoài nói:
- Đã đến lúc trở về.
Lạc Thanh Chu lập tức đỡ sư thúc xuống giường.
Đợi mấy người đi ra khỏi lều trại, phát hiện đám người xung quanh, đều đã tản đi hơn phân nửa.
Một vầng trăng bạc treo trên bầu trời đêm.
Trên đỉnh Cự Viên, ánh trăng như nước, gió đêm lạnh lẽo.
Tử Hà tiên tử thu lều trại, tươi cười nói:
- Phi Dương, ngươi là đại công thần của Đại Viêm chúng ta, sau khi trở về, nhớ kêu bệ hạ gia quan tiến tước cho ngươi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt ở một bên hừ lạnh một tiếng, lạnh mặt nói:
- Trẫm phong hắn làm thái giám tổng quản.
Vừa nghe lời này, những người khác xung quanh đều cười rộ lên.
Trên phi kiếm của Bạch Y Sơn không ngồi được quá nhiều người, cho nên những người của các môn phái khác đều tự mình xuống núi rời đi.
Kim Thiền tự, Thanh Vân Quan cùng với người của phái Hoa Sơn, cũng chuẩn bị cáo từ rời đi.
Lúc này, Lạc Thanh Chu lại đột nhiên mở miệng nói:
- Bạch tiền bối, người của ngũ đại môn phái nên đi cùng chúng ta.
Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía hắn.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu nhìn về phía phi thuyền rời đi của Phiêu Miểu Tiên Tông, trong mắt hiện lên hai đạo lôi điện, nói:
- Hôm nay Đại Viêm chúng ta khiến Phiêu Miểu Tiên Tông mất hết thể diện, hơn nữa ta lại giết nhiều đệ tử thiên tài như vậy. Cho nên, nếu như vãn bối đoán không sai, bọn họ còn có thể trở về.
Vừa nghe lời này, sắc mặt mọi người đều biến đổi.
Phương trượng Ninh Viễn đại sư của Kim Thiền tự, chắp hai tay lại nói:
- A Di Đà Phật. Hôm nay Phiêu Miểu Tiên Tông cùng Đại Viêm ta, đã ở trước mặt hai đại tiên tông khác cùng tông môn trong thiên hạ ký kết khế ước, hẳn sẽ không đến mức...
- Đại sư.
Lạc Thanh Chu cắt ngang lời hắn:
- Bất luận khế ước nào, đều được thành lập trên thực lực của mỗi người. Không có thực lực, khế ước chính là một tờ giấy rỗng mà thôi. Huống hồ, khế ước cũng không có nói, bọn họ sẽ không trở về trả thù, cũng không nói, bọn họ sẽ không giết sạch toàn bộ ngũ đại tông môn Đại Viêm chúng ta, một người không chừa.
- Cái này...
- Giết sạch toàn bộ, một người cũng không chừa?
Mọi người càng kinh hãi.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Bọn họ đều biết, Bạch tiền bối đã bị thương, mà những người chúng ta, đối với bọn họ mà nói, lại rất nhỏ yếu. Không giết chúng ta, bọn họ không cách nào phát tiết sỉ nhục cùng oán hận trong lòng, càng không cách nào trở về giải thích với tông môn. Chư vị tiền bối, tuy rằng vãn bối chỉ suy đoán, nhưng loại suy đoán này, hẳn sẽ không sai.
Bạch Y Sơn ngưng trọng, khẽ gật đầu:
- Thật ra, ta cũng lo lắng như vậy. Lúc trước Cổ đảo chủ tuyên bố kết quả, Công Dương Nham đáp ứng quá thoải mái, các trưởng lão khác của Phiêu Miểu Tiên Tông cũng đều yên lặng khác thường. Cho nên chuyện này, chỉ sợ có bẫy. Nghe Phi Dương nói như vậy ta cảm thấy, rất có thể.
Mọi người thấy hắn cũng nói thế, đều tin bảy tám phần, nhất thời có chút kinh hoàng.
Đối phương nếu mang cừu hận trở về tàn sát bọn họ, lấy thực lực của bọn họ, căn bản không cách nào phản kháng.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lập tức nói:
- Trẫm lập tức gọi quân đội trở về, bọn họ vừa rồi đi không lâu. Có quân đội võ giả ở đây, bọn họ muốn giết chúng ta, cũng không đơn giản như vậy.
Nói xong, lập tức lấy bảo điệp đưa tin ra.
Lạc Thanh Chu vội vàng nói:
- Bệ hạ, không cần.
Nam Cung Hỏa Nguyệt sửng sốt, nhìn về phía hắn.
Ánh mắt của những người khác, cũng đều nhìn về phía hắn.
Tia lạnh lẽo trong mắt Lạc Thanh Chu chợt lóe, nói:
- Chúng ta không thể nào vĩnh viễn trốn trong quân đội, bọn họ không giết được chúng ta, đương nhiên sẽ đi tìm người tu luyện tông môn khác. Phòng tặc ngàn ngày, không bằng hoàn toàn trừ đi hậu hoạn. Ít nhất, trước tiên tiêu diệt đợt tàn sát này, để bọn họ nguyên khí đại thương.